Người ở đây mà không phải tôi Mắt bồ câu dẹt da đồi mồi Trái tim nóng bỏng đang dần nguội Lửa lòng ngun ngút khéo tàn rơi !
Bạn bè dăm vị chán thân quen Gắn kết lâu ngày chỉ mấy tên Đứa so chót vót, anh " mồm bé " Người đà thiên cổ, kẻ hom hem !
Đời vẫn muôn màu, tôi bóng đen Mặc người nô nức với bon chen Cơm rau hai bữa hơi cầm sức Thoảng vuốt râu hùm vui mấy phen !
Kẻ ghét người thương đầu luôn ngẩng Trời chồm không tới, đất cao hơn !!
|