CÂY MUỒNG CỔNG TÁN
Chẳng biết từ đâu có tên Cổng Tán Hay cây Muồng chứng kiến cuộc gặp gỡ uyên ương ? Những tảng đá Đồi,gan trâu tim tím Bé-cái mâm,lớn-cả cái giường. Chính nơi ấy Nam Cao xuất bến Đi lên Me,qua câu Rút,Cầu Đài Thuyền bị úp ông nằm làng Vũ Đại Chiến trường xưa để lại dấu chân người Quân du kích thường xuyên tụ họp Chuyện xảy ra bẩy tám chục năm rồi Xa quê hương mỗi lần trở lại Tảng đá,cây Muồng vẫy gọi – người đi Đá đâu rồi ? Sao Muồng chẳng chở che ? Bê tông phẳng, kéo dài ra mép lúa Thân tuy rỗng, cành Muồng vẫn nhớ Nhân chứng trăm năm cho làng xóm xoay vần Ai trót đi xa cũng phải về gần Ngồi Cổng Tán mà trút bầu tâm sự Có thương đau,buồn,vui, càng nhớ Cổng Tán,cây Muồng,phiến đá gan trâu
CÓ MỘT NGƯỜI NHƯ THẾ
Là Thường vụ Tỉnh ủy Là giám đốc ngân hàng Nhà ở thật xuềnh xoàng Đồ dùng dăm bẩy thứ Không ở trong quân ngũ Nhưng nếp sống “ nhà binh “ Tám mươi tư xuân xanh Khăn vàng hàng chục cái Vẫn còn chị, em gái Tám chin chục tuổi rồi Ông ra đi thảnh thơi Dân bên đường thầm khóc Cả đời làm công bộc Đúng là “quan của mình “ Hưu,về ở với dân Thắm tình làng nghĩa xóm Ông là N V C
26/12/2011
ĐOÀN VỆ QUỐC QUÂN…
Trận Tây Nam Ninh Bình Súng vừa nổ đã có thương binh Người bị tay,người đạn vào chân Nhưng sợ nhất,xương sườn trắng phớ “Cháu hộ chú,đưa bông,thuốc đỏ Túi cứu thương để ở trên giường …” Chú rất đau nhưng nói thản nhiên : “Cháu ngoan lắm,chú thèm uống nước “ Chiếc bi đông không còn một giọt Gáo múc đầy tôi rót nước mưa Chú vừa uống,y tá băng cho Quấn quanh người một màu trắng toát Cô y tá khóc trong khóe mắt Chú hát cười: “ Đoàn vệ quốc quân…” ./.
Tháng 12/2011
|