Tay run run gỡ xuống tờ lịch cuối cùng Ngày 31 tháng12 – ngày cuối cùng , giờ cuối cùng – những giây phút cuối… Anh đã trả lời em một ngàn câu hỏi Sao chỉ một câu mà em chửa trả lời?
Thời gian, thời gian như áng mây trôi Như nước chảy qua cầu, như vó ngựa Riêng với anh, thời gian như máu ứa Từ tim anh những giọt máu nồng nàn.
Thế nghĩa là anh – một kẻ tầm thường Tờ lịch cuối cùng , tay run run gỡ xuống Từ buổi gặp đầu, hai đứa mình luống cuống Mãi hôm nay, sao chửa thấy vuông tròn?
Thế nghĩa là anh – một kẻ vô hồn Một kẻ trong mắt em hoàn toàn vô tích sự Kẻ không biết làm tình yêu hóa lửa Để nhóm lên ngọn lửa trong em.
Cũng có thể… anh chỉ là một kẻ khùng điên Lại mê muội tôn em làm thần thánh Ngày cuối cùng- những giây phút cuối cùng, thời gian sôi lên như rượu mạnh Em, em hãy trả lời anh câu hỏi, tự đáy lòng!...
Thời gian đang dần trôi, dần trôi về mã vạch cuối cùng Chao!... ngắn ngủi thời gian. Chao!... ngắn ngủi… Những giờ cuối cùng, những giây phút cuối Cơn bão trong em …đừng em ơi!…đừng cướp đi tờ lịch cuối cùng!...
Ngày cuối năm 2012 Bùi Ngọc Phúc
|