Í ẹ ! Cô bé cười duyên Gò má lúm hai đồng tiền Làm sao anh không thấy ghét Đôi mắt lúng liếng làm quen.
Đêm về anh thao thức mãi Mười sáu trăng rằm mon men Ngoài sân mai vàng biết mấy Xuân đến sao lòng anh ghen ?
Ngày ngày mong mặt trời lên Nhìn em đôi má hồng thêm Dịu dàng trong tà áo trắng Bay bay suối tóc nhung huyền.
Dễ thương cô bé dế mèn !
|