Mẹ bố cái thằng lộn giời! Chả biết là nó còn ăn hoang phá hoại đến bao giờ? Hơn bốn chục tuổi vẫn chưa vợ, chưa con. Nhoằng một cái, chiếc Laptop không chân mà chạy được ra ngay tiệm cầm đồ, chiếc xe máy bốn năm chục triệu đồng, chốc đã không cánh mà bay? Mấy hôm nay hết tiền, không xe không cộ, nó về nhà ngồi bó gối một mình, thở dài thườn thượt…Chẳng còn thấy làn khói của những điếu…Basố - Dunhin - Balach bay lên giời xanh nữa. chỉ có tiếng điếu cày réo lên sòng xọc…sòng xọc…mặt mày xám ngoét, mắt mũi thâm quầng.
Nó bỏ nhà ra đi mấy tháng nay - Tôi nóng ruột, điện thoại hỏi xem…Phía bên kia không phải là tiếng nó: Xin quý khách vui lòng…
Một sớm tinh mơ, nghe thấy tiếng gọi cổng: - Con chào bố ạ! - À, nó chào tôi? Câu này tôi dạy từ hồi còn nhỏ, cũ rồi, may mà nó còn nhớ. Nó đạp chiếc xích lô cũ kỹ, xếp mấy cái cánh cửa cũ - chiếc xe đạp cũ - chiếc valy cũ - mấy bộ quần áo cũ - và cả cái đầu trọc lốc thời mới giờ đã mọc xanh tóc cũ lại rồi…Tôi mừng quýnh, giơ hai tay lên trời kêu to: Ối Giời ơi! Giời có mắt thật rồi! Con tôi nó biết nghe lời...rồi! Con tôi đã thay cũ đổi mới rồi!!!..
Do định dạng của người viết nên trang lên không đẹp, xin thông cảm.
|