Từ trong câu chữ vu vơ đem khôn ngoan buộc dại khờ vào nhau Thoảng qua, hờ hững, đẩu đâu Cho anh hạnh phúc bắt đầu từ em… (?) Đi trong cõi tạm mà thèm Xuân đang hơ hớ- động rèm gió mưa Tình yêu có tự thủa xưa Tốn bao giấy mực mà chưa bằng lòng thói đời đâu đục đâu trong Đừng muối mặn, để long đong phận gừng Trong mong manh, cái nửa chừng cho thơ ai khỏi nửa mừng, nửa lo TĐK
|