Lá thư mùa xuân gửi đi
Anh rất muốn bày tỏ tình yêu trong những ngày anh còn đang sống da thịt anh vẫn còn nồng say những cơn gió bãi sông tóc anh vẫn chưa bay hết mùi khói những đêm nhảy lửa trong rừng và hơi thở anh vẫn còn thơm mùi thơm quyến rũ.
Tình yêu ơi cơn mê dài ảo giác chỉ hiển hiện khi em chạy tới ngã vào đời anh, khi em chạy tới không còn một mảnh vải che thân, khi em chạy tới rót cho anh một ly cốt nhắc đầy tràn và khi em ngồi xuống dịu dàng quay mặt đi âu yếm nói rất khẽ rằng em yêu anh vô chừng anh ơi.
Chúng ta như hai đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng chúng ta không còn nhiều thời gian bởi vì hình như ở đâu đó tai họa đang nhe răng gầm thét đuổi theo bởi vì hình như ở đâu đó nỗi buồn đang âm thầm giăng bẫy rình mò
và bởi vì không chỉ có mình anh mà cả em cũng đã bắt đầu lờ mờ nhìn thấy có thật một thế giới tưởng như không có thật mà lại đầy quyến rũ đang vẫy gọi ta
vậy thì còn do dự gì nữa hỡi em yêu hãy yêu nhau khi mùa xuân vẫn còn gõ cửa rủ ta về một miền kí ức xa xưa lang thang trên con đường vắng vẻ cỏ mượt bên đường thân thiện mời ta ngồi xuống trò chuyện với chú bê đang nhởn nhơ đùa nghịch.
Cơn gió vô duyên và những hạt mưa vắng chủ xin đừng vật mình vật mẩy hãy bay về đây cùng ta ngồi bên bếp lửa tay trong tay nhớ về một người bạn tốt đang cô đơn trôi dạt xứ người
Thông điệp hoa hồng
mùa xuân thật là ngu ngốc cớ sao lởn vởn xứ này xứ xở câm nín chán ngắt và buồn nôn kinh khủng
phí hoài gót chân tháng giêng gót chân mộng du lạnh buốt mơ màng dẫm đạp lên tiếng thở dài ngàn năm hà nội dẫm đạp lên tấm biển hiệu nhâng nháo không còn khả năng xấu hổ dẫm đạp lên đôi mắt người lính già năm cũ bị phản bội
còn hơn một nghi lễ mi (zê) bẻ chùm lá non vẫy chào niềm vui không thể bị giết chết đang ló dạng đâu đây vẫy chào tiếng cười không còn gì để mất
vẫy chào niềm tin đang leo ngược dốc vượt qua những tháng ngày bị đánh tráo.
có lẽ mùa xuân không hề ngu ngốc lang thang phiêu dạt xứ này gót chân tháng giêng gót chân mộng du lạnh buốt mơ màng chầm chậm mang theo thông điệp hoa hồng rực rỡ sắp tràn về và mùa xuân bất tận... |