Nguyễn Chính Viễn (gt)
Họ và tên khai sinh : Nguyễn Đức Doanh. Bút danh : Dức Doanh Sinh năm : 1941. Sinh quán : Quang Trung ,Uông Bí , Quảng Ninh Công nhân Cơ điện Mỏ Vàng Danh, đã nghỉ hưu.Hội viên Hội VHNT Quảng Ninh. CÁC TÁC PHẨM ĐÃ IN : Thơ in chung : Ba người đến muộn (Hội VHNT Quảng ninh 2000) Thơ Tình bên sông xưa (NXB VH 2005). Năm ngả đường thơ (NXB VH 2008). Thơ in riêng : Phố xưa ( Hội VHNT Quảng Ninh 2002) Nhóm lửa (NXB Lao động 2005). Nắng mới ( NXB VH 2007) Lời của Đất (NXB VH 2010). Đọc thơ ông, người ta thấy một sự trầm tĩnh, điềm đạm, luôn giữ được tính mức độ, dù vui cũng như buồn. Trong lành và hướng thiện là sự khao khát của thơ ông.Thơ của ông thuộc tạng giãi bày và thế sự. Xin giới thiệu 7 bài thơ trong “Lời cuả đất” của Ông
1- SẼ ĐẾN LÚC :
Sẽ đến lúc bước chân ta chậm chạp Không thể đồng hành theo kịp thời gian Nghe chim hót bỗng giật mình bối rối Ngày xanh ta xưa gửi các vỉa than. Lang thang mãi quên bẵng mình bao tuổi Mà câu thơ dang dở viết chưa xong Giọt cà phê âm thầm rơi tí tách Nỗi buồn ta lặng lẽ với đêm đông Lòng ta hẹp đựng khi nào cho hết Hiểu làm sao sự thật cõi người Họ bảo nắng là mưa, họ bảo mưa là nắng Tình cảm chân thành ở đầu lưỡi, đầu môi Ta bỡ ngỡ giữa dòng người suôi ngược Giữa cơn giông giá cả thị trường Cơn sốt gạo, xăng, dầu, nhà đất Trĩu lòng ta bao nỗi vấn vương Ta nhận ra mình đang lạc vào thế giới Của tình yêu đương đại hôm nay Mọi phiền muộn đè nặng lên tuổi tác Câu thơ ta viết mãi chẳng được hay.
2- TẢN MẠN :
Nắng chưa tắt trên dòng sông mơ ước Chiều chưa buông còn xa thẳm ngày dài Đường ta đi chẳng mấy nữa xa xôi Gió vẫn thổi, bầy chim mê mải hót Ta chưa đi hết tận cùng năm tháng Em yêu ơi đừng vội cạn trong lòng Bởi tình ta vẫn khao khát chờ mong Cát vẫn trắng mênh mông ngoài bãi biển Nếu mùa hè mà chúng mình không đến Sóng sẽ buồn cuồn cuộn với lòng đau Đừng bao giờ ta nghĩ phải xa nhau Hãy gần mãi những ngày đang sống. Hãy nâng niu,giữ gìn trân trọng Như trái tim tươi thắm của ta Một ngày kia có phải đi xa Không xấu hổ với cỏ non em nhé Không ngỡ ngàng trước điều khác lạ Nhận ra mình là cát bụi em ơi Ta lại về với cát bụi thế thôi Em đừng buồn và cũng đừng đau khổ Điều không thể sẽ trở thành có thể Tâm hồn ta thanh thản với mênh mông Như con thuyền nhẹ lướt giữa giòng sông Chỉ còn lại âm vang ngày quá khứ... Rồi tất cả những gì kia tất cả Của hành tinh xin trả lại hành tinh
3- CHỢ CHIỀU
Chợ chiều chưa họp đã tan Vợ tôi quanh quẩn xách làn về không Ngồi thừ buồn trước mặt chồng Than phiền giá chợ quá chừng anh ơi Lạng tép vụn, dúm măng tươi Cá khô cũng đắt gấp đôi mọi lần Chúng mình lương thấp khó khăn Nhà ta cơm tạm muối vừng vài hôm Dăm ba bữa, nước cá tôm Chợ chiều giá rẻ ta liên hoan bù Tôi đồng ý rõ thật to Nghĩ mà thương vợ, nỗi lo gia đình.
4- BÀ CÒNG
Bà lão còng phố tôi Đi lom khom sát đất Bước chừng vài chục bước Lại nghỉ luôn một hồi Bà có mấy con trai Làm ăn đều khá giả Song bà không chịu ở Chỉ sống một mình thôi Tính bà rất buồn cười Đi đường hay nhặt nhạnh Vỏ lon,bìa giấy vụn Bà đem bán lấy tiền Rồi mang ra chợ liền Mua rau và mua gạo Còn thừa thì mua kẹo Về chia cho trẻ con Một hôm cháu đích tôn Đến thăm, bà cho bánh Nõ chê tay bà bẩn Nhất định không chịu cầm Nước mắt bà rưng rưng Lòng bà như thắt lại Tuổi già hay nghĩ ngợi Rồi bà năm li bì Mấy hôm vắng bóng bà Phố kéo nhau thăm hỏi Bà bảo tôi có lỗi Đã làm phiền xóm khu
5- LỜI CỦA ĐẤT:
Sông núi của ta đã có từ muôn thuở Đất với người gắn bó từ lâu Đất yêu người và người yêu đât Người với người sao không quý thương nhau Biển thì rộng mênh mông là thế Mà suối khe nước cạn trơ lòng Rừng đại ngàn kìa ai đang chặt phá Ruộng nương nhiều người cày cấy lại không Ai bỏ ta mà ta bỏ đất Đi tìm chi nơi ấy biết là đâu Lại đào bới tung than,vàng, kho báu Sẵn sàng đem đổi bán chia nhau Đất vẫn đất tổ tiên ta để lại Từ ngàn xưa vẫn nguyên vẹn nguyên hình Bao lớp người đã đổ sương đổ máu Cho non sông ta được tồn vinh
6- GẶP BẠN CŨ TRÊN TỈNH VỀ
Mình vẫn ở chỗ cũ Đường Quang Trung ấy thôi Khi nào đi công tác Rảnh rỗi vào nhà chơi Đừng ngại gì thiếu thốn Tiền bạc chẳng dư thừa Cơm vẫn ngày hai bữa Thỉnh thoảng thêm cốc bia Chỉ buồn về một nỗi Con chúng mải đi xa Thành thử nhà vắng vẻ Còn lại hai thân già Làm bạn với trang giấy Thơ viết toàn đẩu đâu Những điều ngay trước mắt Nói ra ngại xa nhau Cuộc đời thay đổi quá Lòng người thay khác xưa Tình yêu thì vẫn thế Ngàn năm không phai mờ
7- BIỂN CHIỀU TRÀ CỔ
Biết nói gì với biển biển ơi Xanh biếc trời mây thăm thẳm mặn mòi Ta đang nghe biển hát về Trà Cổ Bài hát câu chi mà dạt dào sóng vỗ Nghe mênh mang ngân giữa nắng chiều Tăm hồn ta vào nhịp thở tình yêu Biển hãy hát thỏa nỗi ngày ta vắng Đi bên em dọc bờ cát trắng Cát trắng như lòng anh và em Anh tin yêu chẳng chút hờn ghen Bãi biển chiều nay có muôn vàn khách lạ Họ yêu biển như anh thương em vất vả Không thể nào biển lại cô đơn Dẫu ai xưa lỡ chút lãng quên Để biển lặng một thời giận dỗi Nay biển lộng chiều miền quê gió thổi Cánh buồm nâu đang sắp kề bờ Những chàng trai Trà Cổ say sưa Mẻ cá chiều nay thuyền về có nặng Để giọt mồ hôi hòa vào biển mặn Muối lòng ta lưu luyến Trà Cổ ơi Biển vào đêm sóng vỗ liên hồi
NCV (gt) Xuân Nhâm Thìn
|