Hội Văn nghệ Hà nội Một người suốt đời lận đận với thơ Đã in 3 tập :Mưa đêm , Thảng thốt thu , Vòng bay trắng – Nhà xuất bàn Văn học
PHỐ CÂY BÀNG
Lại về với phố phải lòng thu Quả bàng nào cũng rụng vào kỷ niệm Gọi tôi về bằng tiếng nhói đau
Phố cây bàng thi sĩ Xào xạc bước đi lá rụng mắt buồn Không còn gì buồn vui không nhớ Cây bàng sẽ vẽ tôi trên lá úa Quẳng vào chỗ tôi quên
VÒNG BAY TRẮNG
Không làm phao trắng Thiên nga bay lên Cuốn cả trời xanh vào một điểm Trắng ngời Đợi mãi thiên nga không trở lại Đáy hồ thương nhớ đến trong veo Thiên nga đi vào huyệt trời xanh cuộn xoáy Thiên nga đi mãi không cùng Chợt hiện trên trời trắng Một giọt máu hồng Giọt hừng đông
HOA HỒNG TRẮNG Tặng Dương Thụ
Rợn người Tôi sợ hãi khi bông hồng mở cánh Hương trào ra từ trắng Bụi thì sao
Tay run trước Phật đài Ý thiện Đặt dưới chân Đức mẹ Vẻ đẹp toàn năng Kiêu hãnh vì trong trắng
Buồn bao nhiêu tay cầm bông hồng trắng Ở giữa đời không biết trao ai
TU HÚ
Phải vì thảng thốt tiếng chim Quả vải trong vườn lịm giấc Giật mình rơi Ta tu hú không mùa vải chín Tiếng rụng đầy những vườn hoang
ĐÀN BÀ
Đàn ông bảo - Trí lự đàn bà Bụng dạ đàn bà Đàn bà không chấp Nghĩa là thế nào Phải tìm gặp đàn bà Nhưng chỉ thấy đàn ông Che đàn bà khuất Cho tới khi đàn ông bị thương Mới gặp đàn bà chảy máu
|