MƯA XUÂN Mưa khẽ xâu cườm lên tóc em Long lanh đậu xuống cả vai mềm Lây phây nhoèn ướt muôn cây lá Bàng bạc xóa nhòa những lối quen Non nước dậy tình dào sắc thắm Đất trời bung nhụy ngát hương men “Ai về…ai ở…” ngân câu hát Thảng thốt thấm vào cõi nhớ - quên .
XUÂN MỘNG TÌNH Xuân đến cho em má thắm hồng Thả hồn lơ đãng ruổi tường đông Ngắm đàn bướm trắng chao đầu ngõ Mơ bóng thuyền ai trôi cuối sông Buông nhớ thương bay cùng gió núi Rải tình phiêu lãng với hương đồng Xin người dừng bước cho em gửi Câu hát giao duyên thấm tấc lòng.
SAY XUÂN Ta rót mời xuân chén rượu đầy Nâng lên cùng uống với trời mây Dốc bầu non nước chao nghiêng ngả Cạn chén cỏ cây choáng ngất ngây Lộc biếc nẩy chồi dâng vị ngọt Hương hoa bung cánh chuốc men cay Hồn ta lãng đãng nhòa sương khói Nhập nhoạng bước đi trong giấc say!
CẢM XUÂN Có nỗi niềm chi trong sắc xuân Mà sao ngắm cảnh dạ bâng khuâng Ngẩn ngơ cánh én về đôi ngả Hiu hắt rèm thưa khép nửa chừng Bên cửa ai mong người viễn xứ Cuối đường ai đợi bóng tình quân Bướm ong mê mẩn say hương nhụy Nhặt cánh hoa tàn nước mắt rưng.
Vũ Trọng Hoài - Trung tâm GDTX Hương Sơn - Hà Tĩnh
|