Một người làm Khoa học CN nặng nợ với thơ Đã có mặt trên báo Văn nghệ và XB Thanh niên thập kỷ 70 Với tên Hoàng Nguyên Xin được góp vài bài thơ mới cùng các thi nhân .
Nửa thế kỷ qua rồi
Cái đuôi tóc của em dài ngoa ngoắt Nửa thế kỷ qua rồi Để mình tôi chết đứng
Em bỏ lại ngổn ngang bao nhiêu kỷ niệm Tôi một đời thu dọn vẫn không xong Ôi mối tình như cốc cà phê đã nguội Cứ nhâm nhi đắng đót mãi trong lòng
Em bỏ lại những con đường đưa đón Tôi nhặt về từng ánh mắt nụ cười em Mơ thấy em đem mùa thu vào ngôi nhà lá thấp Giữa phố ve sôi tiếng đỏ đắn tươi ròng
Nửa thế kỷ qua rồi Em vẫn mười sáu tuổi trăng thăm thẳm Lá thư đầu đời của hai đứa yêu nhau Viết trên tờ giấy mỏng Tôi cũng trả em rồi
Những vì sao cớ gì lấp láy Từng đêm còn thầm thĩ nhắc tên em …
Gửi Đồng Hới Sao em khóc chiều xanh Nhật lệ Sông dâng nước mắt ngợp hồn anh Dẫu có chết , xin một lần nơi cửa bể Được xanh cùng Đồng Hới mắt em xanh …
Đắm
Em bỏ lại một con thuyền đắm Tôi ngây ngô sông nước biết gì đâu Đi suốt đời chẳng hiểu sông dài ngắn Nổi chìm còn nghẹn đáy dòng sâu
Bậu cửa mẹ ngồi
Lẽo đẽo con theo mẹ Về đây bậu cửa mẹ ngồi
Những chiều hè xanh gió Đem cả chân mây xích lại gần Con nhớ cánh cò trắng muốt La lả đồng quê
Những đêm trăng mẹ ngồi hong tóc Xôn xao vườn khuya nắng Trăng mơ hồ dềnh sáng khắp sân Bóng cau cũng theo con ngả vào lòng mẹ
Nhớ ôi mùi lá chanh lá sả hương cau thoang thoảng xanh ngần
Tóc mẹ dài một thuở Bao nhiêu sợi rụng đã vì con Bậu cửa mẹ ngồi trăng nhòe nước mắt Mình con lẽo đẽo mẹ trong hồn
Rượu thơ Tặng Tạ Vũ
Hãy rót chén đầy cho vơi nỗi nhọc toàn cầu suy thoái Chén này ta uống với mùa thu Thả sức mây bay trời thi sĩ Rượu nhắm thơ ôi cạn cả nhau .
Ngọn chổi tre
Phơi trên hè phố những mặt người như lá táp Họ bán mua san sẻ cuộc đời nhau Cô quét rác cũng mang lòng thương cảm Ngọn chổi tre tránh né chạm niềm đau
|