Chợ cầu may
Người ta bán rủi mua may Còn tôi thừa thãi đắng cay cầm về Người quê bán thứ nhà quê Ngỡ là bình ngọc, mang về bình vôi!
May đâu đến lượt của tôi Chen chân vào chốn chợ người viển vông! Gái ế mong được đắt chồng Còn tôi trăng khuyết sang sông không đò!
Cầu may mua phải rủi ro Tôi vung giấy mã tiền tro lên trời Phải đâu chỉ có mình tôi!.
* Chợ Cầu May ở TP Nam Định có từ thời cổ truyền Mỗi năm chỉ họp một lần vào đêm 7 tháng giêng
Chợ Gừng quê tôi
I Chợ Gừng mà chẳng có gừng Bán, mua đâu chút ngập ngừng đổi trao Tôm bay châu chấu cào cào Theo bà đi chợ nép vào áo tơi Giỏ cua, mớ ốc chào mời Áo nâu chân đất một đời thương nhau. II Chợ Gừng ngày ấy còn đâu Bây giờ thời thế cũng âu tại giời? Giả mà như thật mười mươi Táo, lê để mãi vỏ ngoài vẫn tươi Súng nhựa bắn chẳng chết người Bi bô bên mẹ con cười hả hê!
Bốn mươi năm ấy xa quê Ngẩn ngơ giữa chợ mà tê tái buồn!...
30/5/2010
Chợ Xuân
Ngửa tay run giữa chợ người Lưng còng sát đất vẫn lời xưng con Lạy người má phấn môi son Thiện tâm chúc phúc cháu con cho người. Chợ hoa bán đứng mua ngồi Sắc xuân dồn cả một trời phồn hoa Xe hơi, biệt thự người ta Ba mươi tết, chẳng về nhà cụ ơi! Mưa hay nước mắt của trời Câu thơ giàn giụa, kiếp người nổi trôi Lưng còng như dáng mẹ tôi Nón mê nức nở - giữa trời tái tê!...
|