Hành Hương cuối đông
Cưỡi tên lửa Bay vọt lên vũ trụ Ngạo mạn ngắm Trái Đất mùa đông Vũ tru mênh mông im lặng lạnh lùng Lòng cô đơn , Không gian vô giới hạn. Quá khứ xa xăm Vị lai huyễn hoặc Chợt thấy yêu đời thực đến nao lòng, Mùa đông vũ trụ đang thu liễm Ta trở về mặt đất Trở về thôi. Xẹt ngang qua một thiên thạch hóa hơi Tan biến mảnh đời lãng tử Say lý thuyết Làm cái gì cơ chứ ? Khát thèm ánh lửa bếp nhà ta. Chân bồi hồi hôn lối cỏ xanh mơ Khói lam quấn ấm êm nhà của mẹ Em đang cắm nêu cạnh bên cây khế Không cần đâu “cái túi ba gang” Người là vàng, Tết đến nhớ về thăm… Ngực em căng như trái đất bé con Anh đã thấy khi ở ngoài vũ trụ Mắt dõi theo xanh một vì sao nhỏ Nói rồi, ngoài đó có gì đâu… Trẻ con chơi ríu rít dưới hàng cau Ta may mắn Tết cũng từng vui thế Bỗng chán ngấy phố phường hoa lệ Quyết hành hương trở lại chốn sinh thành Bạn ơi, hồn ta neo ở đó Cánh cò nghiêng xuống lũy tre xanh.
Ngất ngưởng xuân
Được kích hoạt từ đâu ? Rạo rực sóng Xuân tràn vũ trụ. Lấp lánh Hymalaya tuyết vỡ Bật xanh bình nguyên mênh mông Nở rong rêu đổi sắc Thái Bình Dương Ta cảm nhận Sự cựa mình bí ẩn… Của muôn loài Trỗi dậy tình Xuân. Không gian bao la không giới hạn Tọa độ nào trái đất đang bay? Và ta trong đời người hữu hạn Đường lập trình lơ lửng chỗ nào đây? Thức giấc lũ Gấu ngủ đông Tách vỏ hạt cây nảy mầm Men Xuân căng tràn bung nút Trai làng say ngất ngưởng nàng Xuân . Kích hoạt từ đâu khí sinh dâng ? Khởi từ vô biên lực mới tràn ? Bỏ quên sự tò mò Triệu năm không lời giải Lòng Xuân bát ngát tình thân ái Vạn vật với người tất cả đều cho. Uống rượu Xuân bâng khuâng từ không gian Đàn chim hát thơ say nồng nàn Sự sống trào dâng sinh sôi bất tận Quên đắng cay, gác buồn giận Ta ngọt ngào hai tay đón nàng Xuân.
Hồn Thu
Mang cánh lửa vội vàng cuốn chạy Quả khô treo đen cháy trên cành Mùa hạ Đỏ rực trời hoa phượng Rút lui rồi sau ba tháng chiến tranh.
Thu mát rượi đem hòa bình trở lại Bão tràn về Quét sạch rác binh đao Và lụt, dâng tràn dăm bảy đợt Rửa kỹ càng đồi núi hồ ao.
Bất chợt Làn gió xuân sống sót Thổi ngập tràn ướt ẩm mê say Chanh trái mùa Nở hoa mời chim hót Dịu dàng Nắng mỏng tóc em bay.
Xuân mơ hồ trong sắc Thu xanh êm Hoa lá cười đằm thắm ánh mắt em Qua binh lửa trời xanh hiền đến lạ Sen thắm đợi người… Xa có nhớ quê thương?
Đâu dáng cha xưa một thời oanh liệt Sao vàng bay Ngọn giáo trỏ ngang trời Quân thực dân hùng mạnh kia tan hết Bia liệt sỹ trên đồì Mây trắng lặng hồn tôi.
Sáu mươi năm Đi tìm chi mải miết Dưới mặt trời Một chỗ đứng nhỏ nhoi Mẹ ơi! ở nơi miền thương tiếc Hiểu lòng con Gió lay nhẹ cành cao Thu lặng lẽ mơ màng trăng giát bạc Đông chuyển dần sương trắng cánh rừng lau.
Cùng trang lứa bạn bè chung học Giờ nơi đâu Còn mất trên đời? Trẻ con Tưởng ta người xa lạ Mắt trong veo,ông hỏi nhà ai?
Chiều thu nắng vương lòng Lá reo Hạnh phúc thấy bên đường Cánh chim bay lưng trời Mây tản về xa xôi Nhưng ta đã về đây Thu ơi ! Có nhớ có quên Không gian rung chuông chùa ngân chung chiêng Dáng ai thấp thoáng Một đời đầy biến động Tri âm người hỡi có về không?
|