(CHẾT TRONG NGHÈO ĐÓI GIỮA NGÀY TẾT NĂM BÍNH NGỌ ( 29 tết 20/01/1966, không có ngày 30)
LỜI DẪN : Đã 46 năm kể từ chiều 29 tết ( không có ngày 30) năm Bính Ngọ 1966 nhà thơ Nguyễn Bính đã chết trong nghèo đói, bệnh tật tại nhà ông lang Hứa ( Đỗ Văn Hứa – bút danh Tân Thanh). Về cái chết của Nguyễn Bính, có một số bài báo nói khác, cho rằng Nguyễn Bính chết no, chứ không phải chết đói như bọn “diễn biến hòa bình” xuyên tạc. Mấy chục năm trước, tôi ( TMH) có gặp ông lang Hứa tại tư gia nhà thơ Vũ Quốc Ái ở Nam Định. Ông lang Hứa làm thơ, bút hiệu Tân Thanh kể rằng : sau 1958 Nguyễn Bính bị đuổi về quê vì làm báo “ Trăm Hoa”. Báo này do nhà nước cho Nguyễn Bính làm, học theo phong trào trăm hoa đua nở trăm nhà đua tiếng bên Trung Quốc của Mao Trạch Đông. Nguyễn Bính về quê làm nhân viên hợp đồng sửa bản in cho ty văn hóa Nam Định nên đói khổ lắm. Năm 1966, cơ quan ty văn hóa Hà Nam Ninh sơ tán lên huyện Lý Nhân, nên Nguyễn Bính hay đến nhà ông lang Hứa ở thôn Mạc Hạ, xã Công Lý ( một người mê thơ Nguyễn Bính) tá túc. Tết đến, không có tiền, Nguyễn Bính tới nhà ông Hứa mượn đỡ chút tiền về cho bà Lai ( là vợ) và cháu Hùng mới ba tuổi có chút tiền ăn tết. Bà Lai làm nghề đan len nuôi chồng con nên rất cực. Trưa 29 tết ( tức ngày 30 tết) Bính Ngọ, Nguyễn Bính do đói quá, lại làm tí rượu, chóng mặt, ra bờ ao nhà ông Hứa rửa mặt, rơi xuống ao. Ông Hứa và người nhà vớt Nguyễn Bính lên bờ. Nhà thơ thổ huyết , tắt thở. Gia đình vội cáng ông lên bệnh viện huyện cho khỏi liên lụy…Nguyễn Bính mất khi mới 48 tuổi. Trong ba bài thơ dưới, có nhắc đến tên các bài thơ, tập thơ nổi tiếng của Nguyễn Bính : “Lỡ bước sang ngang”, “ Nước giếng thơi”, “Đêm sao sáng”, “Hành phương Nam”…
NGUYỄN BÍNH Thi sĩ Nguyễn Bính (tên thật là Nguyễn Trọng Bính )1918-1966
BÚT ĐÀO HUYỆT GIẤY MÀ CHÔN MÌNH DẦN
Trần Mạnh Hảo
Cái thời Nguyễn Bính nguồn cơn Vẫn đôi bướm ấy đến vờn mùng tơi Mượn mưa phùn xỉa tăm chơi Nửa đêm gió bấc rít hơi thuốc lào
Trăm hoa dễ được hoa nào Về xem bướm hoá thi hào vườn dâu Về xem cái kén mọc đầu Ruột gan rút hết từng câu nhân tình
Tài cao đẩy thấp phận mình Vỉa nồi niêu vẫn còn kinh hề mồi Thơ không thể đổ vào nồi Ngắm mình trong nước giếng thơi hết hồn
Đêm sao sáng cạn hoàng hôn Bút đào huyệt giấy mà chôn mình dần Một đoàn bươm bướm đưa chân Hai hàng lục bát khiêng phần mộ thơ...
T.M.H.
NHỚ NGUYỄN BÍNH
“Lỡ bước sang ngang” thời gió mưa Trăm hoa đua nở mắc mưu lừa Hỏi nghìn “nước giếng thơi” miền Bắc Cứu nổi thiên tài chết khát chưa ?
T.M.H.
GIAO THỪA NHỚ NGUYỄN BÍNH
Trái tim không giấy chứng minh thư Đầu anh bờm xơm cỏ hắc ín Câu lục bát vô gia cư Tạm trú trong lời ru khép nép
Anh mang theo xuống đất cái thời Đến nghĩ ngợi cũng phải cần xin phép
Hoa cau như gạo rơi Lừa bao anh gà dò đến nhặt Văn chương nào đùa dai
Có Nguyễn Bính đi qua làng chân đất Câu thơ anh đền mọi thứ dông dài Khi cuộc đời bị nhiệt Có thơ anh làm rau má nhọ nồi
Lỡ bước sang ngang Tình yêu quá giang trang giấy Chiếc thuyền con thơ tuyển tập anh đâu hay Trên chiếc thuyền này Đỗ Phủ từng chết đói Đám mây màu cháo trắng còn bay
Năm ấy giao thừa trên ổ rơm Anh gục xuống nhờ bạn bè vuốt mắt Miệng còn chóp chép thèm cơm Anh chết rồi còn bạc tóc
Ôi giấc mơ bị thương Hết “Hành phương Nam”, lại phải hành phương Bắc Thờ thế vô tâm như kẻ qua đường
Người ta đã chôn anh cùng với ba ngày tết Tháng giêng không còn anh ngồi lặng đếm mưa phùn Li rượu trắng để tàn nhang uống hết Chiếc điếu cày gió bấc rít thâu đêm
Nhà thơ ạ Không ai lừa được thời gian Anh chưa vay đã vội trả Sao chúng ta cứ phải đồng nghĩa với cơ hàn Cơn gió đói khoác tàu chuối rách Mà gió bấc kia ưa phách lối luận bàn
Nguyễn Bính ơi Với anh đêm nay sao trời Có khi là những hạt cơm rơi…
Tết Nam Định 1976
T.M.H.
|