RA GIÊNG Ở LẠI
Cuối năm ta lại về làng cùng em gánh cát trải vàng đường quê
Ngày xuân thuở ấy dài ghê em say bài tới ta mê…xuân thì
Ra giêng ở lại đừng đi ta còn chếnh choáng bờ mi mưa phùn
Ta còn nợ đoá môi run còn ghen ngọn gió bấc hôn tóc mềm
Còn mơ tím dải khăn len buông hờ hững phía ngực đêm bồi hồi…
XUÂN QUÊ
Rét về đốt búi rơm vàng Mục đồng với nấm mộ làng sưởi chung Thắp hương từ ngọn lửa bùng Ta đi mấy chục mùa đông chưa về
Tiếng là gốc khế cội tre Đếm ra được mấy tết quê ở làng Cuộc chơi gạt-lượm hèn sang Sảy sàng ta chỉ trấu càn mà thôi
Ta về làm quân cờ người Hội xuân ta được làng mời chén xuân Ta về khua trống kỳ lân Nghe trong cổ miếu tượng thần… vỗ tay!
DĐK
|