EM VỀ
Em về xanh lại tóc anh
Sông Thao ngâm khúc ngọt lành ngày xưa
Đất cằn khát một mùa mưa
Hạt em mỏng qúa xanh chưa hết đồi.
VỀ TRUNG DU
Trung du anh đến bao giờ Mà nghe sóng vỗ đôi bờ sông Thao
Say câu hát ghẹo ngọt ngào Dao cau ai liếc ngã vào hát xoan
Bưởi Đoan Hùng nợ đa đoan Một lần ăn để dở dang câu thề
Hoa gạo sưởi ấm triền đê Chè xanh chát ngọt tìm về bờ môi
Sông Hồng đỏ thắt dòng trôi Ai bung dải yếm buộc lời hẹn xưa.
GIÓ
Ngày em về anh đón em bằng cơn mưa mùa hạ hay ngập tràn sắc phượng nhớ mong
Làm cơn gió em đằm mình trong lá Nhè nhẹ ru anh giấc trưa nồng Gió rối mây ửng đỏ sông Hồng luống cuống ngược cánh đồng con gái biêng biếc ngô non thầm thì hoa cải sim thẹn triền đồi nhành xấu hổ mồ côi
Một chiều hè rất vội anh ơi Có cơn giông mang hơi thở từ miền đất lạ Giọt mưa gầy thấm từng viên đá nhỏ Cọ ngút ngát xanh Chè lịm môi người
Em sẽ về trong câu hát chiều rơi.
GẶP MÌNH
Trở lại trung du Gặp mình thời trẻ Bến Đá vẫn cồn cào sóng vỗ Người đợi đò năm ấy có còn không
Ta trở về nơi ấy ngã ba sông Hút mắt đồi sim gió thổi dài tóc bím Hội Đền Hùng điệu hát xoan bịn rịn Chử Đồng Tử nghèo trời thương tặng Tiên Dung
Hồng Hà vẫn đỏ mắt ngóng trông Đa đoan ơi dùng dằng từng nhịp bước Cọ hoang sơ mọc lên từ xanh biếc Xòe cong in nhớ xuống tháng ngày...
Để hôm nay gặp lại chính nơi này.
|