ĐÀN SẾU
Rừng thưa xào xạc lá vàng Xa xa sóng biển rộn ràng ngân nga Lưng trời đàn sếu bay qua Tiếng kêu giã bạn thiết tha, cháy nồng
Bóng chim tan giữa thinh không Lời yêu dần nhỏ, lắng trong tim này Đôi chim sau chót giãi bày: “Rằng em mãi thế, ngày ngày nhớ anh”.
VLADIMIR NABOKOV (Nguyên Hùng dịch)
Nguyên bản bài thơ được dịch:
Журавли
Шумела роща золотая, ей море вторило вдали, и всхлипывали, пролетая, кочующие журавли и в небе томном исчезали, все тише, все нежней звеня. Мне два последних рассказали, что вспоминаешь ты меня... 24 октября 1918 Владимир Набоков
TA SẼ...
Ta sẽ không cùng uống chung một cốc Dù nước suông, hay rượu ngọt, nhé anh Đừng hôn nhau mỗi buổi sáng trong lành Mỗi chiều đến đừng cùng nhìn qua cửa Anh thở mặt trời, mặt trăng em thở Nhưng chỉ một cuộc tình nuôi sống hai ta.
Với em anh thủy chung, dịu ngọt Bên anh em vui vẻ nhường nào Mà sao thấy mắt anh nhìn hoảng hốt - Anh chính người có lỗi khiến em đau Thì chúng mình hãy thôi tìm đến nhau Và giữ cho nhau sự bình yên chưa mất.
Nhưng giọng anh trong thơ em vẫn hát Trong thơ anh vẫn thấp thoáng hình em Bởi ngọn lửa không thể nào lụi tắt Trước nỗi kinh hoàng, trước lãng quên Giá giờ này anh biết rằng em khao khát Đôi môi anh cháy bỏng lửa hồng!
ANNA AKHMATOVA (Nguyên Hùng dịch)
Nguyên bản bài thơ được dịch:
Не будем пить из одного стакана Ни воду мы, ни сладкое вино, Не поцелуемся мы утром рано, А ввечеру не поглядим в окно. Ты дышишь солнцем, я дышу луною, Но живы мы любовию одною. Со мной всегда мой верный,нежный друг, С тобой твоя веселая подруга. Но мне понятен серых глаз испуг, И ты виновник моего недуга. Коротких мы не учащаем встреч. Так наш покой нам суждено беречь. Лишь голос твой поет в моих стихах, В твоих стихах мое дыханье веет. О, есть костер, которого не смеет Коснуться не забвение, ни страх. И если б знал ты, как сейчас мне любы Твои сухие розовые губы! 1913 Анна Ахматова
GỬI B.
Ta gặp lại nàng cùng dĩ vãng đã qua Con tim cằn khô bỗng hồi sinh trở lại Bừng sống dậy một thời thân ái Tâm hồn ta rạo rực lạ thường.
Như vào độ cuối thu thưa thớt lá vàng Vẫn luôn có những ngày xuân đầy nắng Ấy là lúc chợt hiện về từ quên lãng Những ký ức ngọt ngào ngày tháng xuân xanh.
Giờ phút này, tất thảy được bao quanh Bởi hơi ấm nồng bao năm chất chứa Ta nhìn nàng, với niềm say một thủa Nàng rất đỗi dịu dàng từ ánh mắt, dáng đi.
Như sau ngàn năm cách biệt chia ly Ta ngắm nàng, ngỡ là trong mộng Nghe lớn dần những âm thanh xao động Đã hết còn yên lặng trong ta!
Cứ thế, cuộc đời một lần nữa mở ra Mà không chỉ đơn thuần là ký ức Khi trái tim còn đắm say, thao thức Là trong ta còn mãi một tình yêu!
FEDOR CHIUTCHEV (Nguyên Hùng dịch)
Nguyên bản bài thơ được dịch:
Я встретил вас - и все былое В отжившем сердце ожило; Я вспомнил время золотое - И сердцу стало так тепло... Как поздней осени порою Бывают дни, бывает час, Когда повеет вдруг весною И что-то встрепенется в нас,- Так, весь обвеян духовеньем Тех лет душевной полноты, С давно забытым упоеньем Смотрю на милые черты... Как после вековой разлуки, Гляжу на вас, как бы во сне,- И вот - слышнее стали звуки, Не умолкавшие во мне... Тут не одно воспоминанье, Тут жизнь заговорила вновь,- И то же в нас очарованье, И та ж в душе моей любовь!.. 26 июля 1870 Федор Тютчев
NHỮNG NGÀY NẮNG ẤM ĐÃ QUA
Những ngày nắng ấm còn đâu Bầy chim lũ lượt rủ nhau bay rồi Chỉ còn ta với ta thôi Tháng ngày lặng lẽ nối đuôi tháng ngày Chỉ còn anh giữa đắm say Tình-yêu-quý-nhất đời này là em!
Ngắm nhìn bím tóc cong lên Ngỡ như mới thấy tóc em lần đầu Thì ra mấy sợi trắng phau Của chim gửi lại, vướng vào đuôi sam.
Tuyết rơi làm tóc hoa râm Mà anh chẳng muốn tuyết tan trên đầu Còn em vẫn tựa thuở nào Quý hơn tất thảy ngàn sao trên trời.
Sắc màu rồi sẽ lại tươi Đàn chim sẽ lại về vui chốn này Duy còn mái tóc màu mây Không xanh trở lại cùng ngày xuân sang.
Nỗi buồn dẫu chẳng dễ tan Tiếng cười vẫn đủ âm vang đất trời Dẫu cho vật đổi sao dời Em là báu vật suốt đời của anh!
RAXUL GAMZATOV (Nguyên Hùng dịch) Nguyên bản bài thơ được dịch:
Исчезли солнечные дни Исчезли солнечные дни, И птицы улетели, И вот одни проводим мы Неделю за неделей. Вдвоём с тобой, вдвоём с тобой Остались ты да я. Любимая, любимая, Бесценная моя! На косы вновь твои смотрю, Не налюбуюсь за день. Птиц улетевших белый пух Пристал к отдельным прядям. Пусть у меня на волосах Лежит, не тая, снег... Но ты, моя бесценная, Как прежде, лучше всех. Все краски вешние неся, Вернутся снова птицы, Но цвет волос, но цвет волос С весной не возвратится. И солнцу улыбнёмся мы, Печали не тая. Любимая, любимая, Бесценная моя! Расул Гамзатов
BÉ NHỎ
Nơi trái đất đáng thương bé nhỏ Có một người nhỏ bé sống qua Bằng việc làm bé nhỏ gọi là Chiếc cặp bé cùng tiền lương bé nhỏ Một buổi sáng đẹp trời, bỗng ùa vào trước cửa Cuộc chiến tranh, dường như cũng nhỏ thôi Anh được trao tiểu liên nhỏ bên người Được phát ủng vừa đôi chân bé nhỏ Chiếc áo choàng cho anh cùng cỡ Chiếc mũ sắt đội đầu nhỏ bé như anh.
…Nhưng khi anh ngã xuống, dù dáng nằm không đẹp Tiếng thét xung phong làm méo miệng dễ thương Thì cả trái đất này không đủ đá hoa cương Để tạc trọn dáng hình anh bé nhỏ.
ROZHDESTVENSKY ROBERT (Nguyên Hùng dịch)
Nguyên bản bài thơ được dịch: На Земле безжалостно маленькой жил да был человек маленький. У него была служба маленькая. И маленький очень портфель. Получал он зарплату маленькую... И однажды — прекрасным утром — постучалась к нему в окошко небольшая, казалось, война... Автомат ему выдали маленький. Сапоги ему выдали маленькие. Каску выдали маленькую и маленькую — по размерам — шинель. ...А когда он упал — некрасиво, неправильно, в атакующем крике вывернув рот, то на всей земле не хватило мрамора, чтобы вырубить парня в полный рост! Роберт Рождественский ( http://nguyenhung.vnweblogs.com)
|