Hải Phòng có một Đồ Sơn Lại còn đồ đểu nhơn nhơn mặt…”đồ” Thằng huyện thì nói bô bô: Nhà Vươn ta phải phá cho tan tành Vì dân ẩn nấp loanh quanh Bắn vào “lực lượng” phải đành phá thôi Đến khi thằng Tỉnh ngỏ lời: Dân phá!dân phá! Chúng tôi chẳng hề? Thật là trơ trẽn ê trề Lão Hiền, lão Thoại vỗ về lẫn nhau Anh Vươn mất ruộng, mất ao Gia đình ly tán, thân vào nhà giam Ngoài kia một lũ gian tham Thấp cổ bé họng biết làm sao đây Chúng nó có nhóm ,có dây Vừa hèn vừa thích vơ đầy túi tham Xóm giềng rôm rả, râm ran: Vươn ơi, Vươn chết, để quan “Xực phàn”*
Xực phàn: (Tiếng Quảng Đông ) là ĂN
|