NẮNG XUÂN Trời cứ xanh như thế Không gợn những dỗi hờn Chim cứ xôn xao hót Cho má em hồng hơn Nắng xuân trong trẻo quá Như một thời bé thơ Trải lòng mình với lá Nồng nàn hơn bao giờ Màu mai vàng hối hả Sưởi ấm những tháng ngày Hôn lên từng ô cửa Mùa xuân tròn vòng tay. Nguyễn Thị Thanh Long.
LỤC BÁT GIAO THỪA Cuối cùng đông giá tan hoang Phút giây linh hiển rền vang đất trời Tuần hương thắp đón xuân tươi Tiếng chuông tiếng trống tiếng cười hòa âm Trải lòng rộng suốt trăm năm Bên nhau nguyện giữ chữ tâm thật tròn Ngọt ngào như thể môi hôn Xa xăm xin chớ quên nguồn biển ơi! Triều dâng tràn ngập tình người Mẹ hiền ấp ủ vành nôi thuở nào Khói trầm quyện khúc ca dao Hoàng Mai tống cựu Hồng Đào nghênh tân
Đoàn Văn Khánh
TRĂNG XUÂN Tháng chạp đã thấy sương đầu núi Em gái phố biển chưa về thăm Trăng Xuân giữa cửa trăng mười sáu Đợi chờ người lối cũ đăm đăm… Một hẹn hai hẹn lưng nửa tháng Hỏi mấy phương về một bến xa Biết cuối xuân nay Mai còn nở Hồn sương vây bủa trắng quê nhà Đinh ninh lời hứa nên mình hỏi… Chẳng lẽ thị thành chắn lối ngang Chân qua lối cũ buồn mây trắng Một xuân mênh mông én ngỡ ngàng Cuối đông cái khoảng không trời lạnh Biết tựa vào đâu ấm nỗi lòng Trong nhau năm trước Xuân còn đó Không nhuận mà như đã nhuận rồi.
Đông Nguyên
RƯỢU XUÂN Rượu xuân nửa chén em mời Vô tình uống cạn tiếng cười của em Đũa cong chẳng gắp được đêm Đưa tay nhón ánh mắt em đang nhìn Anh vô duyên với chính mình Say xuân rót hết tâm tình vào thơ. Trần Trí Thông XUÂN THỨC Cuối đông chiều ấy sao đầy nắng Có đời thanh minh cũng giật mình Phải chăng trời đất thương nhau lắm Nên gửi nắng về thức mùa xanh. Trần Mai Hường
|