GỢI NHỚ QUÊ HƯƠNG Mấy hôm nay giá lạnh khác thường Chẳng còn nắng gió đất phương Nam Trời âm u thế, mưa sồi sụt Ngỡ như tháng chạp ở quê mình. Xa quê đằng đẵng bao nhiêu năm Thảng hoặc đôi lần được ghé thăm Tuổi thơ in dấu theo năm tháng Hình bóng quê hương chạm khắc lòng. Tết đã đến gần, trời lạnh thế Hoàng hôn ngõ vắng bóng người đi Hồn quê gửi lại miền kí ức Bỗng đâu gió lạnh lại mang về. Chao ôi nhớ quá ! Chao nhớ quá ! Cháy bỏng hồn tôi ngọn lửa quê. XUÂN VỀ RỒI ĐÓ, EM ƠI ! Xuân về rồi đó, em ơi Cỏ cây nảy lộc, đâm chồi, trổ hoa Xuân khoe sắc khắp mọi nhà Nắng xuân ấm áp, chan hoà núi sông... Nét xuân tươi tắn lạ lùng Lung linh mắt biếc, nụ hồng trên môi Sắc xuân biêng biếc đất trời Hương xuân quyến rũ, gọi mời bướm ong Dáng xuân tha thướt gót hồng Tình xuân rạo rực, chờ mong tháng ngày Nồng nàn. Chưa nếm mà say Môi vừa khẽ chạm, đã ngây ngất tình ! Xuân về rồi đó, hỡi em ! Nâng li ta chuốc rượu mềm bờ môi Chúc cho xuân của lòng người Hoà cùng xuân của đất trời quê hương ! SAY Chén rượu này Uống cho say Tiễn năm cũ Rũ ưu phiền ! Và chén này Uống ngất ngây Dang rộng tay Chào năm mới đến ! Còn một chén Chạm môi em Lửa bốc lên Từ hơi men Hừng hực Hừng hực Chung chiêng Chung chiêng Rượu chảy tràn Trong tay em Say mềm Nghiêng ngả XUÂN Lá xanh biêng biếc Nõn chồi non tơ Nụ hồng khoe sắc Bướm ong lượn lờ Xốn xang. Nâng bút Kết một vần thơ Xuân đang e ấp Trước ngõ đợi chờ !
|