Ngày xuân anh đi tìm thơ cho em Lật đật bước thấp bước cao ngã nhào vào vần điệu
Câu thơ Đường niêm luật chặt chẽ Chỉ nhốt được mấy con chữ ngây thơ vụng dại thật thà Ý tưởng tham lam, độc địa, ngông cuồng Tìm kẽ hở chui qua “nhất tam ngũ bất luận” Ngạo mạn mỉm cười diễu cợt “nhị tứ lục phân minh” Thác loạn những “đối”, “niêm” Giả dối nghĩa tình, sáo mòn lời ca tụng Nhan nhản buồn thương gói vào “độc vận”… Như thế đấy, em có nhận không?
Rồi những vần lục bát Câu thơ nâu sồng đã nhuốm màu xanh đỏ Guốc nhọn, váy nuy xéo nát “vần bằng” Hốt hoảng cánh cò chẳng dám chao vào câu sáu “Thân em” câu tám hãi hùng Những cau trầu, những lụa đào, những nong tằm, những cánh đồng xanh bát ngát…tha hồ chặt-chẻ-bẻ vụn uốn cong. Chẳng thể nhận ra đâu là lục, đâu là bát Như thế đấy, em có nhận không?
Còn thơ tự do: Vần luật ở trên cao lững lờ nơi cõi mộng Anh sẽ viết cho em nghìn câu trong một đêm Câu thơ nào cũng là ý tưởng cao xa Câu thơ nào cũng thành quách sừng sững Câu thơ nào cũng sơn son thếp vàng lộng lẫy… Nhưng một nghìn năm sau chẳng ai biết là gì Kể cả anh cũng vậy! Em có nhận không?
Ôi, thơ xuân cho em…! Anh không làm nữa đâu Em hãy hát ru con, và anh đi giặt tã lót Để đến khi các con thức dậy Nhìn chúng ta ngập ánh mắt yêu thương!
|