Giọt nhớ
Đào tàn tết hết người không lại Vẫn biết xuân còn , xuân với ai Mình ta dốc cạn ly rượu cuối Giọt nhớ thôi đành khất đáy chai
Nhớ bạn
Ngoảnh mùa xa thương bạn cũ Ba ta sờn gót vẹt một thời trai Câu thơ tình ngất ngây men tửu lạc Chén rượu năm nào chửa hết say
Thương về phố núi
Giật mình đâu nghĩ đào lại nở Cắt ngọt lòng nhau một sắc hoa Thương về phố núi xuân còn khó Em trắng ngàn lau bạc tóc ta
Nắng miền Tây
Đã biết miền tây nhiều nắng lắm Cớ sao duyên nợ buộc cùng em Khúc khuỷu tình ta sầu cuối lũng Nghiêng nghiêng thương nhớ ngược đường lên
Tờ lịch
Tờ lịch mỏng mỗi ngày tươi mới Mà hôm nay nào có khác hôm qua Vo tròn lại ném vào sọt rác Mới hay rằng trong đó có phần ta
|