KHÁI NIỆM HÌNH THÀNH
Sự phóng túng của hoàng hôn tàn úa phả màn đêm vào giữa rừng già núi đá âm u, suối ngàn im tiếng báo phút đầu tiên bước tới giao thừa
Lặng lẽ nghe tâm mình xê dịch trong mông lung huyền ảo của đất trời vận chuyển giữa hai mảng sáng, tối và bùng lên tia lửa nhỏ: Thơ tôi
Thơ phủ che một cái gì rất thật lại khuyếch trương cái rất thật của mình đó là tiếng đàn ngày đêm thổn thức từ bóng đen lăn lộn tới bình minh
Kể cả đến ngày mai có thể là tan vỡ tất nhiên thôi sao cũng đổi ngôi mà thì thơ phóng lên trời một vầng sáng lấp lánh muôn đời ghi nhận hồn ta
ĐỔI MỚI
Hoa tươi, đồ nhắm la liệt trên bàn rượu ngoại cụng ly, điên điên ngày gặp mặt chủ ra dáng một yếu nhân đang phất vung tay chém ngang trời, chỉ xuống lại chọc lên Đổi thay rồi, vui chứ, đương nhiên nhà xập xệ thành gác cao cửa rộng xe máy ô tô lên đời theo cuộc sống Thành phố vươn xa, cao tốc, trường đua...
Khác nhiều rồi, tất cả đã khác xưa Và anh nữa, khác xa anh thuở trước Cát cứ một vùng như vua một nước Nhìn đám thảo dân như muông thú, một bầy
Không thể dửng dưng khi đến nơi này dù xa lạ với bốc đồng vung vẩy ngẫm cứ buồn những điều trông thấy đâu phải những gì ta mong đợi trong nhau
HẢI PHÒNG ĐÊM LẠNH
Gió hun hút từ biển thổi vào Sông Lấp nằm buồn, bơ vơ lạnh bên Chợ Sắt một cây bàng mảnh khảnh trút lá vàng ngập phố, giữa chiều đông.
Một mình tôi xoay sở với Hải Phòng phố xá thưa đèn, lơ mơ ngủ con tàu muộn, nổi còi như rú xin cập bờ, giá buốt cả dây neo.
Lốm đốm đèn dầu một dãy lán nghèo thủng thẳng rít thuốc lào, nhả khói bên cột đèn bàn tay ai chới với hè phố về đêm, loang lổ cả mẹt hàng Không cần hỏi thăm, tôi tìm đến ba tầng khu tập thể công nhân thời bao cấp em nhỏ đánh giầy ngủ gầm cầu ẩm mốc mặc gió lùa run rẩy ánh sao khuya
Dọc vỉa hè, ngang Bến Bính tôi đi buồn tẻ, vắng tanh hàng cây phượng Vắng đến nỗi khiến đường đêm luống cuống cứ ngã năm, ngã bảy ngập ngừng qua
Chắc bạn tôi khuya đã về nhà căn gác hẹp tầng ba phòng trống vắng sống khiêm nhường giữa bốn bể sôi động trong lo âu thân phận nỗi đau đời.
Chưa kịp mừng, buồn ập vội đến tôi nhà đã trả, bạn về quê chờ chết chân quay đi, buồn, trống không, mỏi mệt đoạn đường quen sao bỗng thấy thật dài
Từ mặt trận về, người bạn ấy của tôi tuổi đang xoan đã mất đi sức trẻ mỗi lúc trở mùa ngực đau như xé vết thương quen rỉ máu …Sống như thừa.
Nửa đời còn dãi nắng dầm mưa nhiều toan tính chất chồng đêm mất ngủ thời trẻ trai, anh hùng trong quân ngũ chỉ biết xung phong trước ngọn cờ đào.
Trở về đây cậy cục ra vào đơn xin việc năm bảy lần trả lại không bằng cấp, không đỡ đầu , mối lái nhiều chữ không, cay đắng nhất: Không tiền!
Bán hết ruộng vườn mới có được cái tên chức to nhất là phu xe bốc gạch công trường lớn cả ngày không đi hết gạch thiếu chỗ này, thừa thãi ở đằng kia.
Đời có vui gì trong tiếng quát cu ly ngày tám tiếng, đêm phu hồ cầu Cảng mẹ già yếu, ba con nheo nhóc bám vợ ở tuyến lửa về, nhiễm chất độc da cam.
Giờ bạn tôi vĩnh viễn chẳng đi làm Hải Phòng vắng một cu ly lam lũ tôi thì mất bạn thân thời xưa cũ học giỏi văn, siêu toán, rất khôi hài…
Người vốn thông minh sao chẳng gặp thời Tuổi trẻ xông pha cuối đời vất vưởng Tìm bạn nơi này tôi như người mất hướng Ngắm cây bàng trơ trụi giữa đêm đông...
Lòng khẽ thốt lên: Đêm lạnh Hải Phòng ! |