Nguyễn Ngọc Tân (Trần Văn Thời, Cà Mau) THƠ GỬI ANH ĐOÀN VĂN VƯƠN
Anh đi trời đất buông rèm Gió mùa tiên lãng e hèm…quất lưng Vắng anh tôm tép lừng khừng Ngôi nhà cấp bốn chửa mừng đã lo Nước nằm ngửa mặt buồn so Lũ cua lổm ngổm biết bò di đâu Quãng đầm quờ quạng nông sâu Quãng người hậm hực những câu chát lòng Đêm ba mươi lạnh vô cùng Gối xà lim với trập trùng giấc oan Hắt hiu bên lá cờ vàng Mùa xuân nhăn nhúm vẽ tràn lan anh Ngoài kia sắc biển vẫn xanh Vắng anh gió khóc thổi tanh bành trời Người đi qua ngõ cả rồi Căn nhà im hóa một trời đất không Cà Mau đau đáu Hải Phòng Thèm nghe tiếng trẻ lọt lòng oa oaBao giờ khắp xứ người ta Nhân dân mới thực được là nhân dân Xòe tay bấm đốt xa gần Thế gian giấu vuốt dương trần giấu tay Vàng thu xuân giữa nửa ngày Mà mờ xám lạnh dễ bày đặt nhau Bãi bờ đầm nước nông sâu Kiếp người anh ạ chờ câu kiếp người… Rạch Ráng 03-02-2012 GỬI CHỊ ĐOÀN VĂN VƯƠN KHI TẾT KHÔNG CÒN NHÀ Ở Chị ơi đỏ đất đen đầm Nắng mùa xuân gói được bầm dập đông? Bánh còn có chỗ cất không Bàn thờ tiên tổ năm rồng để đâu? Lấy chi nấu nước gội đầu Quả bồ kết nát dưới gầu dây oan Bố còn vui với hội đoàn Cháu còn nhí nhảnh nói toàn câu vui? Đôi bàn tay chị sần sùi Đừng như gạch vỡ chôn vùi tấm thân Quẳng quang gánh trả nợ nần Chị anh anh chị trong ngần chúng em Lạ là ngày tết ra giêng Chị vui nước mắt đổ nghiêng cõi người Xuân sang đầm nước cạn rồi Vẫn nghe phóc phách tiếng người từ tâm Cà Mau em ước mong thầm Rồi anh vẫn sẽ lại đầm tôm Vươn… Rạch Ráng 03-02-2012
Kính quý nhà văn! Em là một giáo viên, tác giả thơ của Cà Mau cũng đồng thời là một độc giả trung thành của Trannhuong.com. Em theo dõi khá sát tình hình Cống Rộc-Tiên Lãng nên rất đau xót khi được xem bức ảnh chụp "túp lều" gia đình anh Đoàn Văn Vươn che chắn tạm để ăn tết. Và em không thể cầm lòng mình được khi nhìn thấy cảnh này. Cám cảnh thay! Em đã khóc, khóc như một đứa trẻ! Điều trớ trêu là lá cờ tổ quốc vẫn tươi thắm hiên ngang và lạnh lùng phần phật trước túp lều... Nói thế để nhà văn hiểu được phần nào con người em. Trước "thảm cảnh" đó, em còn biết làm gì hơn những giọt nước mắt. Oan. Phẫn uất. Vùng lên đau đớn...Chua xót quá nhà văn ơi! Nhưng em lại không biết làm gì để giúp cho anh chị ấy qua khỏi "cơn bĩ cực" này! Đành mượn tạm ít lời thơ gửi tới anh chị ấy và mong gia đình anh chị sớm vượt qua được sóng gió! Nếu được phép, nhà văn có thể đưa lên Trannhuong.com xem như cầu nối trân trọng để tôi có dịp bộc bạch cùng anh chị Vươn!Kính thư! Nguyễn Ngọc Tân (Trường THPT Trần Văn Thời, Cà Mau)
|