Bây giờ kiểm điểm “cái tôi” Nếu nói sự thật thì toi cả chùm Úm bà la, úm bà lom Mà nếu né tránh, om sòm cho coi… Sự tình đâu chỉ mình tôi “Kế hoạch cưỡng chế”… trình rồi cấp trên OK thì ta mới … liền Cớ sao giờ kiểm một mình mình ta? Ừ thôi, lệnh đã đưa ra Ta là cấp dưới thì là OK Thưa rằng, luật lệ lê thê Cập nhật không hết, ê chề tham mưu Còn luật - ta đã tầm sưu Vươn thuê hết hạn phải điều đất đi! Nay bảo chưa, thì ta si Ta trình độ kém, có gì mà lo! À, nhớ đừng nêu cái tò vò… Thu hồi rồi…. sẽ định cho ai vào Những ai ngoặc để phá rào Ăn chia bí mật lẽ nào nói ra Khai thật thì sẽ ra ma Khiển trách, cảnh cáo may ta còn đường… OK trên đã nhu nhương Nhận mình ta, trên sẽ thương cứu mình! Biết điều là biết lặng thinh Cái gì lỡ nói thì ình ình ra Quân ta cả, làm gì ta! Cưỡng chế, phá nhà có dưới có trên Phong bì lại quả ai quên Biết che biết chắn còn tiền lai rai Cứ thưa rằng mình kém tài Còn hơn kém đức - làm người bất nhân Chì vì mình muốn vinh thân Đói no mặc nó chủ đầm Quí Vươn Cả nhà nó đã nát tan Gió mưa rét lạnh ai mần mà kêu! Không khôn thì khổ đều đều Kêu oan cũng thế, bao điều do ta… À quên mình lại la đà Đang lo kiểm điểm nói qua làm gì! Những ai đã biết chung chi Có nhau, hoạn nạn, đã thề, nhớ không? Hoặc là kiểm điểm qua xong, Cho em ở lại, em mong, vẫn là Nếu không điều động em qua Lên trên ấy, có thời cơ lại về… Sự tình trằn trọc đêm khuya Chưa xong kiểm điểm. Mệt mê quá trời! Khi vui thì biết bao người Đến khi lâm sự mình tôi thôi à? Nghĩ gần rồi lại nghĩ xa Hay khai thành thật… chúng ta cùng về!!! Ta đây chữ nghĩa bề bề Viết viết xóa xóa chắn che từng lời Quẩn quanh lòng dạ rối bời Một tuần kiểm điểm chưa rồi sao đây? Tưởng là chắc thắng trong tay Ngờ đâu gió nghịch lại xoay ngược chiều! Hoàng hôn làng một bóng xiêu Hay là nhân quả bao nhiêu sự tình Hết rồi tinh tỉnh tình tinh Chưa đâu, chờ đó… sự tình vần xoay!? 19-2-2012
|