NGẪM...?
Hai câu thơ của Bảo Sinh Ngang tầm tâm thức…sánh bì ca dao:
“Ra đường sợ nhất Công - Nông Về nhà sợ nhất vợ không mặc gì“ Bảo Sinh ơi! Ông thật tài Thời đại thâu tóm…nói gì hôm nay? Ông dùng “sợ nhất“ thật hay! Lại còn thật đúng…hiện nay dân mình
Thơ ông sao ngẫm…thấu tình Nhưng vẫn đạt lý để đời…tạc ghi!
HỌA ĐỜI
Trở trời nhìn gió quẩn mưa Cầm tay em dắt...chắc chưa, ở đời?
Gió mưa đã trả hộ lời Mong manh là vậy…cùng đời ngẫm suy Thả hồn nơi chốn Biên Thùy Vọng Phu còn đó…Biên Thùy vẫn đây
Sự đời chóng vánh vơi đầy Mong manh góp lại…Thêm dầy đức tin
GIÓ HOANG
Ghét ơi là ghét gió hoang Cứ nhè xao xác, thổi loang sang... đời
Gió hoang có hiểu lòng trời? Bao dung bù đắp, đầy vơi tháng ngày Nhưng đời luôn lẫn tỉnh say Lợi danh- Danh lợi, loay hoay kiếm tìm Luân hồi đổi kiếp nổi chìm Vui buồn thế sự, đức tin phập phồng
Gió hoang còn chút tình không? Thổi đời xao xác, lại hồng hoang xưa….
Berlin, những ngày đầu năm 2012
|