Chièu rét Hà Nội tất cả đều to phình (hê) Con gái áo dạ áo len Chẳng còn mông to, eo nhỏ Chẳng con váy ngắn ngang đùi Úi chao ôi ong óng (hê)
Trẻ con chơi trong nhà Tiếng khóc nhốt trong bê tông trở thành tiếng rống
Lép nhép mưa phùn Mưa phùn lép nhép Ý nghĩ ướt nhèm nhọp nhoẹp nhọp nhoẹp một con chó hoang Ướt từ đầu đến đuôi bụng hóp chắc mấy ngày không được bữa nào ngước mắt nhìn những người qua đường Mũ bảo hiểm sùm sụp quần áo đóng thẳng đơ như chiến binh thời trung cổ
Hơ hơ mùa rét Đến yêu nhau cũng ngại cởi lòng (hê) Mưa lất phất bay Trời tái dại và ù ù gió thổi Ừ thì na, ừ thì ổi Thơ hậu… gì nhưng phải là thơ Hơ hơ
Hà Nội rét Tám giờ tối lên giường Thò cổ ra ngoài xem Lại Văn Sâm… hê...hê
Chiều 25-1-2008
Ghi thêm: Tôi vừa cho bài lên mạng thì nhà văn, nhà thơ Nguyễn Đình Chính bật tường ngay. Ông gửi bài thơ hoạ lại bài Hà Nội rét hậu...hiện đại của tôi. Tôi thấy cần post lên để các bạn cùng đọc. Xin lỗi các bạn nếu thơ hậu...hiện đại này làm phiền bạn.
NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH
Hà nội mùa rét cởi truồng
( bạn ơi, thời gian trôi như dòng nước cuốn theo những độc quyền lí giải hách xằng trịch thượng về thơ ca. hãy cẩn thận và khiêm nhường trước một cái gì đó không quen thuộc với mình ).
Hà nội mùa rét cởi truồng ( tú nuy ) trong nhà nghỉ áo len áo da váy ngắn váy dài tụt lút. hiện ra toàn những mông mẩy mông lép mông xinh y chang mùa nóng
mi( không phải ngươi )trợn mắt nhìn qua khung cửa kính nhà bên đóng chặt. mồm trẻ con ngoác ra câm bặt. sữa sữa sữa . sữa cái mả mẹ mày giá cả đang tăng vùn vụt. tết tết tết tết cái mả mẹ mày giá cả đang tăng ngùn ngụt
hoa đào toét miệng hân hoan đưa ma chết toi lũ thượng đế ba su xóm chợ đầu cầu
chó hoang ơi chạy đi đâu đâm xầm vào ông nhà thơ suốt đời đội mũ bảo hiểm ( oách nhỉ )
yêu gì mà ngại rét đếch dám tụt áo quần .
yêu nhau cởi áo cho nhau ( tổ tiên tồng ngồng nói dối như cuội )
mi ( không phải ngươi ) thu lu trong nhà trùm chăn bảo hiểm ( sợ rét ) thò cổ xem thằng nắm phải chim.( 9,5 )
cũng đòi mút nhãn . còn lâu nhé.
thắng chí ẩu
|