Tất cả đều tăng giá Chỉ văn chương giá rẻ như bèo Thơ nhẵn thín nhưng ngoa ngôn tụng nịêm Văn nhạt nhoà câu chữ vô sinh Bao kỵ huý nhốt chữ vào ngục tối Trái tim ai trong ngăn đá lạnh lùng
Mười lăm ngàn rau muống Nhà nghèo không dám ăn rau Xăng tăng rồi xe máy dựng cho oai Rồi giá diện, rồi học phí rồi bao thứ nữa Cuộc chiến này sấp ngửa nhân dân
Ngồi làm thơ câu chữ đau đời Ảo vọng một đời ảo vọng Ta là ai mà người hai khuôn mặt Một con chiên, một kẻ lãng du Bao giờ nhỉ, trời quang mây tạnh Em nõn nà cho anh tuổi thanh xuân…
12-3-2003
|