Trường ca
I.
Trường Sơn Ai lại về đây Lặng nhìn hôm nay Hỏi mây Hỏi gió Hỏi cây Hỏi rừng Hỏi suối sâu đèo cao Con đường dang dở hôm nao Em tôi gồng gánh biết bao vui buồn Bài ca mưa nắng xanh tuôn Máu xương đồng đội mạch nguồn núi sông.
* Nước chảy đá mòn ơi Bàn chân ta đạp dấu chân voi Tiếng ong bay lấp lánh xanh non màu lá Rì rầm mạch đất Mơn man mái tóc làn da Gió hát gió ca Khúc ca day dứt Bài ca làm người. * Khành khạch đười ươi Lá vàng xanh che số phận Vạch lá, vén mây thấy bao điều lạ Niềm vui nào bổ chửng giữa trời xanh Đẫm nỗi buồn ngẫng cao đầu đứng dậy Những bước đi thập thững trong sương Đại ngàn núi bủa Thông thống gió trời Vạm vỡ ngực trần Đam San(*) Dịu dàng ánh mắt Hơ Nhí (**) Mái nhà rông ngân nga tiếng chiêng Uốn lượn dốc đồi mái núi Thác chảy rì rào, ưu tư Đôi trai gái tuổi trăng tròn tình tự Rượu cần vít cong niềm vui Lời khan ủ men thấp thỏm Lửa bập bùng tối sáng Bập bùng tâm tư Sông- suối- núi- khe ơi ! GHI CHÚ: (*)Đam San là một người anh hựng trong sử thi của người ấ Đờ ở Tõy nguyờn. Là nhõn vật chớnh trong trường ca, sử thi Bài ca về chàng Đam San. Bộ sử thi dài Đăm San (2077 cõu), thể hiện nột lịch sử văn húa của người đồng bào Tõy Nguyờn. (**)Hơ Nhớ và Hơ Bhớ:Theo tục nối dõy, chàng Đam San phải lấy hai chị em Hơ Nhớ và Hơ Bhớ làm vợ, vỡ khụng chịu làm theo, chàng đó bị giàng lấy ống điếu gừ vào đầu 7 lần làm cho chết lịm. Sau khi được giàng làm cho sống lại, Đam San đó phải làm theo phong tục và trở thành một vị tự trưởng giàu mạnh, danh tiếng trong vựng. Vỡ đỏnh thắng được nhiều tự trưởng khỏc và bắt được nhiều nụ lệ, với bản tớnh ngang tàng, coi thường thần linh; Đam San đi chặt cõy thần sơ-mỳc, cõy đổ đố làm chết cả hai người vợ. Đam San lại vỏc rỡu đi lờn trời, cầu xin Trời cứu sống hai người vợ yờu và sau đú lóng mạn hơn nữa là hành trỡnh đi bắt Nữ thần Mặt Trời để làm vợ lẽ, nhưng cuối cựng chàng bị từ chối, tức giận trở về rồi chết trong khu rừng Sỏp Đen nhóo như bựn nước. Hồn Đam San húa thành con ruồi đậu vào miệng chi gỏi là Hơ Âng khiến nàng cú mang sinh ra Đam San chỏu. Lớn lờn, Đam San chỏu lại tiếp bước người cậu anh hựng.
II Vạch lau lách rừng hoang Đo chiều dài sông suối Ngóng tin nhà qua lá thư xanh Toạ độ nào bom đạn chất chồng ngỗn ngang đất đá Giờ xanh cây lá Tiếng bom tiếng mìn găm thân cây thân người nhức nhối ngày trở gió Tiếng suối thét gào hay tiếng anh em vùi trong cỏ Máu xương hoà đất đai xứ sở Linh thiêng hồn Trường Sơn nắng gió sương sa Tiếng trâu đi hoang hoải rừng già Tiếng mõ lắc nghiêng chiều ai tìm lại Trái tim thao thức tháng năm xa Mẹ vẫn ngóng bầy con ra trận Có người con gái đêm đêm mơ bóng trăng rằm bên chàng trai vạm vỡ Họ nói gì trước lúc chia tay? Sớm nay Con đường đã mở Con đường chồng lên con đường Như ta chồng lên nhau những ước mong khát vọng Niềm vui nhân niềm vui Nhớ ngày sương tháng gió Nhớ đêm đêm ánh lửa bập bùng kỷ niệm chồng kỷ niệm Đạn bom thù day dứt nỗi đau xưa. Hun hút gió mưa Nhập nhoè ký ức Nỗi đau ngờ vực Nỗi buồn năm tháng đi biền biệt Cánh dơi hoang nhập nhoạng rừng khuya Hồn ai gió lùa? Vía ai thất tán? Thịt xương vùi trong đất đá cỏ cây Xin hãy về đây, Trường Sơn đại lộ Cho bõ tháng ngày thương nhớ Đồng đội ơi, đồng đội trở về đây Mái tóc bạc nhớ thủơ trai bỡ ngỡ Ngắm thoả thuê ánh mắt nụ cười Tung tăng đàn em quàng khăn đỏ Trang vở mới thơm tho Bên cô giáo trẻ Người con gái Tây Nguyên Viết lên bảng đen Những điều mới mẻ Như viết vào quyển sách đời cô ngọn đuốc sáng soi vào thâm u rừng già núi thiêng Dưới chân cô giáo trẻ Con đường tít tắp Vắt qua niềm kiêu hãnh Những ban mai ríu rít tiếng chim chuyền.
1. Suối sông ngày nào Hun hút màn đêm Chập chờn pháo sáng bom toạ độ ánh mắt căng nhức chọc vào đêm đen Tìm đường tránh bom nổ chậm Mạch ngầm xe đi Suối nguồn tuôn chảy Bên núi, bên vực Chông chênh xe chạy Chòng chành ánh mắt âu lo Bắp chân trần trắng nõn người con gái mười tám tuổi đi xuyên đêm Anh lái xe tuổi hai mươi mải nhìn bắp chân trắng nõn ngỡ ánh đèn căn bánh xe lăn trong rạo rực Sống chết trong gang tấc Bom đạn rơi đâu có hẹn người nào. Máy bay gầm rú trên đầu Dàn lửa quét nghiêng trời như rửa hận Dáng hiên ngang em đứng đếm bom thù Từng chớp rạch mịt mù lửa khói Em thét gào đau đớn xé tim gan Trong tiếng nổ rực trời hoa và máu Em hoá thành ánh chớp loé không gian Anh trở lại, gom nỗi buồn vương vãi Đắp mộ em bông huệ trắng mơn man Thắp ngọn nến niềm tin em gửi lại Nỗi buồn anh thăm thẳm đại ngàn. 2. Người lính cũ bên những người lính mới Họ mộc mạc, đơn sơ, thuần khiết Họ cười nói như là không mệt nhọc Như là không khắc khoải nỗi chờ mong Nghiêng gầu máy múc ánh trăng cổ thụ Đắp đầm lăn... đập chắn, ngăn sông Hút nước nhả ngược dòng mương máng mới Lúa ngô trổ bắp, đơm bông Cà phê mướt xanh lúc lĩu hoa trái mọng Những chàng trai cô gái tuổi mười tám đôi mươi Gánh trên vai bao điều bình dị Cõng trên lưng nặng nhọc tháng năm đi Dòng sông hát lời của mây của gió Những tâm tư gan ruột, giãi bày Sông chảy, mưa rơi và gió thổi Gương mặt người sạm nắng , suy tư Nhớ người xa, người xa có nhớ? Tuốc bin xoay dòng điện sáng tưng bừng Em ở quê nhà nghe sóng nhạc Hơi thở anh thoảng mát hương rừng Gửi gió mây về quê xa ấy Nhớ thương người một nắng hai sương Nhớ thương ánh mắt chờ đợi nhỉ Bồ kết thơm lừng xanh tóc em Thì anh vẫn nhớ mau về lại Nhấn nút... alô... bõ khát thèm .
IV Chứng nhân lầm lũi Người không nhiều lời Người nghe được lời của gió và nắng Hát mê tơi, câu hát dịu dàng Chỉ những ai nằm đây nghe được Thế là đủ cho các anh: người chiến sĩ vô danh và hữu danh không buồn tủi Người điểm mặt anh em, đồng đội Những tấm lòng thanh khiết, trở lại đây Những tâm tình day dứt, lướt trên mây Lặng lặng phút chia tay Những áng mây không tên không tuổi Những gương mặt quen thân và những gương mặt mới Họ nói cười quá đỗi yêu thương ánh mắt họ vời vợi niềm vui và nỗi buồn Phía sau họ là hàng ngàn câu chuyện, quyển sách, bản nhạc, bức tranh... Trước mắt họ là hàng lô công việc cho người sống và người nằm xuống Trên vai họ mang bao trọng trách và những điều bình dị Những trọng trách có tên và không tên Như ngày nào các anh từng xông pha chiến trận Nhưng trong các anh có kẻ sợ hãi mà đão ngũ Sau trận chiến, họ sống sót trở về, những anh hùng và những kẻ hèn nhát Tất cả về đây Cây đại, chứng nhân mới bao dung lầm lũi Bỗng gặp chàng thi sĩ(*) Cây đại thành tuổi tên xanh mởn Hát nghêu ngao bài hát không lời Chỉ những ai nằm xuống thì hiểu được Cây đại, chứng nhân ngẫm ngợi gì? Cây đại bất tử Cùng tuổi tên các anh Người lính.
(*)Riêng câu thơ này tặng nhà thơ Nguyễn Hữu Quý
V Những con đường mới mở Những cây cầu bắc hai đầu thương nhớ Những ngôi nhà rạo rực bóng cây xanh Những chuyến xe cuống quýt lao nhanh Bụi và khói hay sương mờ ấy nhỉ? Bao ánh mắt nhìn theo bụi tung mà thầm nghĩ Các anh ơi, các anh có vui không? Các anh có vui không kìa sau làn xe chạy Niềm vui lon ton, chập chững đàn em Trang sách mở ê a, vang vọng Tiếng ve ngân co kéo nắng hè Gió mùa thu chim cu gù ngọt lịm Mía bên đồi hong gióng tím loang xa Chum chóe đựng buồn vui nghiêng lời chúc Mắt trao nhau môi ửng má hồng Mẹ gắp lửa thổi bừng bếp củi Khói lam chiều vắt vẻo áng mây thơm Trong bếp lửa ngời ngời than ửng nóng Mùi nếp thơm, sắn luộc bở ơi trời Hoa chuối đỏ bên đồi như hò hẹn Cánh ong bay thoang thoảng mật hương đưa Giọt giọt mồ hôi đổ xuống tháng năm nhọc nhằn, khắc khoải Những con số biết nói Tâm tư người đi người ở biếc xanh trời.
VI- VƯợt dốc
1. TỉNH TáO
Chẳng nhiều lời Các anh đi và đi Nom Vồi vội Bước chênh chao Gió thốc Nắng xém Tóc cứng Miệng khát Họng rát Mắt chói Bụng đói Miệng ói Chân run Tay mỏi Gối đau Xực dầu Bớt đau Cháo rau Ngấm mau Rịn Mồ hôi Rịn Nỗi buồn Niềm vui khuây khỏa Lau ngàn phơ phất trắng tinh sương.
( Để TRáNH Sự HIểU NHầM KHÔNG ĐáNG Có, PHầN SAU NàY, TáC GIả DIễN Tả CảNH Bị HÔN MÊ, NGÔN NGữ LộN XộN CủA người không tỉnh táo, mê lú- thể hiện sự gian khổ, nhọc nhằn, trả giá ... để giành thắng lợi) * 2. HÔN MÊ
Ngáp ngáp Háp háp Tắm táp Suối mát Hóng hát Điếc lác Mắt đặc Răng chắc Nóng rát Bát ngát Đú trăng Đú sao Đú gió Đú núi Đú sông Đú suối Đuội đuội Ngồi đợi Hê ha Ha hê.. Mưng mê Tê tê Xăng kê(*) Uống Và Uống Thòm thèm Nhom nhem Lem bem Hom hem thèm kem kiêng khem mía đường cường dương trường bương mường khương lò tương bò nương nhường ương sường sương lường xương bường ương đò trương Cầy hương Mắt gương Sáng chưng Mí xưng Sáp ong Miết cong Rách bong Hở mông Tõm sông rịn rịn kịn kịn khụn khịn ụn ịn tếch xốc xếch lếch nhếch Tốc tếch Khốc khếch Bốc bếch Mắt ếch Bô nhếch Nhóc nhách Lách khách Bóc tách Chim khách Róc rách Lách cách óc ách ngóc ngách bóc tách xóc nách ốm nhách lếch thếch tốc tếch khúng khích nhúc nhích tới đích ô kê Mô tê Răng rứa Cành bứa ống nứa khách khứa bừa mứa lừa khứa chừa ứa khừa sứa khịt dịt phịt ịt Sụt sịt bịt bịt A ha Cha cha Kha kha Xa xa đương qua Bay ra Xuyên ta Băng Quăng đăng Khăng khăng đang hăng Loăng quăng đâm măng đăng quang đêm trăng Thung thăng Dung dăng... Hanh thông Lông nhông Xương long Bong gân Lần khân Bần cân Mưng chân Băn khoăn Lăn tăn Miệng quăn Tai xăn Tóc quăn đắp chăn Hầm hập Giần giật Lật đật Bật khật ật ật Trầy trật ậc ậc Lậc khậc Lăn lóc Trằn trọc ồng ộc Sằng sặc Bặc khặc Nằng nặc Hục hặc Khục khặc Dằng dặc lè lặc vục vặc b. c. ục ặc khục khặc trục trặc bạc lạc bời lời rụng tời lìa đời cỏ tươi đỏ Xanh Quẩn quanh Mở banh Ngỡ anh Tưởng tôi Hoá mơ Nhởn nhơ Bở tai Hỏi ai Bỏng đai Mỏi tay Vẫn say Múa may Ngất ngây Sáng mai tỉnh bơ chỏng chơ nứa gianh bủa xanh hủm tanh tỉnh nhanh lùa khùa bùa nhùa ùa đàn bò ậm pò Bạc phờ Lờ đờ Trực chờ Cỏ non Bỏ con Lỗ gôn đỏ trôn Bỏng tôn Hỏn hon... * A ha Gió mát ướt át Gió đương thì khoẻ như trâu mộng Vật ngã cơm mê He he tỉ tê mải mê nghe lũ xe chở đi khỏi chê chà Đỡ tê bẻ que khoẻ re nẻ he lẻ ke chẻ đe đẻ be sẻ me xát rát át Nhát Khát Nhúc nhắc Túc tắc Nhổm dậy đi sấp ngửa mắt môi hoe.
3.GƯợng dậy
Anh tỉnh dậy rồi sau cơn mê lú Bước thong dong, ríu rít giọng chim non Hoa chuối đỏ bơ phờ, pơ lang khoe sắc thắm Bóng em tôi thấp thoáng áng mây buồn Anh lại trở về với đại ngàn, thác lũ Về với mây bay, nắng nỏ, sương giăng Đục vách núi tạo hình hài tổ ấm Khoan nghìn năm hóa thạch sưởi hơi người Dựng giàn giáo phất lên trời khát vọng Tạc hình em trong mộng ước xa xanh Xua thú dữ, mùa màng tươi tốt Ngăn lũ nguồn, điện sáng, bâng khuâng
VII- MÂY
Mây không buồn Lắm kẻ vô tâm Mây không cay cú Những loài bạc bẽo Mây lặng lặng an nhiên Trong trẻo Mây đùn xanh Hình dáng dịu dàng Mây từng che mắt đối ph¬ương cho ai vư¬ợt hiểm Mây không là gì như¬ng mây che - giấu- không cho địch thủ phát hiện Đoàn quân rùng rùng đi trong quyến luyến Chư¬a bao giờ mây kể công đâu Bình thản mây bay liệng trên đầu Như¬ chưa hề mây che mư¬a che nắng Nào súng nào xe nào ng¬ười lặng lặng Những đoàn quân xuất quỷ nhập thần Nhờ có ng¬ười như¬ mây che chở Nếu không, bại lộ Phơi mình trư¬ớc họng súng quân thù Nhiều ngư¬ời làm áng mây huyền diệu Che chở ta như¬ lá rừng che mắt địch Những Trư¬ờng Sơn dài rộng vô cùng. * Hôm nay Mây bay Đông hơn quân Nguyên Nhiều hơn giặc Tống... Mây Chớ đồng hành chở che mư¬u đồ cài cắm Bauxite chỉ là bauxite thôi Tây Nguyên chẳng bị ai lừa lọc Tây Nguyên là máu thịt giống nòi ta Đừng để công sức cha ông uổng phí Chớ tham trư¬ớc mắt bỏ dài lâu Mắt xuyên đêm tối chẳng sợ nhức Lòng dạ sáng trong, không chật hẹp Tâm hồn đau đáu nỗi yêu em Mây nhé cùng ta, bay tới đích Xóa sạch bùn nhơ, rũ hết buồn Ta đã tự do và độc lập Mây hãy cùng ta bư¬ớc trập trùng Mây đã cùng ta bạn tri kỷ Nguyện mãi song hành b¬ước thủy chung Trư¬ờng Sơn dằng dặc xôn xao nắng Mây trắng nghìn năm cứ phập phồng Ngày ấy đâu rồi anh nhớ lắm Em cư¬ời khăn áo bư¬ớc sang sông Em ạ, mây trời như cuống quýt Đêm tân hôn thao thiết bên chồng ... * Nhớ ngư¬ời yêu cũ không về lại Đốt nén h¬ương trầm ai nhớ mong Âm d¬ương ai dứt tình xư¬a nhỉ V¬ương vấn đi về ai biết không? * Thà dứt duyên tình trong mộng ảo Tư¬ơng t¬ư ai biết bộn xao lòng Ngày ấy xa rồi anh nhớ lắm Pơ lang xao xác đỏ ròng ròng Ché chum men rư¬ợu say em hát Ta nhảy vòng quanh lửa bập bùng Ta múa cho trời nghiêng đất ngủa Cho mây huyền ảo mà thong dong Cho nắng bên em dìu dịu nhé Rừng núi cùng ta say nữa chăng?
VIII
Ngàn vạn năm mây trắng vẫn còn bay Ta yêu nhau tự độ nào ấy nhỉ? Khát vọng Đê mê Vầng trăng tri kỷ Dắt ta đi Gió nắng đư¬ợm duyên tình. * Hang động Bếp lửa âm ỉ Núi non Rừng rú Xanh Bền bỉ Ngút ngàn hoa trái mộng mơ ch¬ưa? * Em là cô gái của ngày xưa Bồng bế nắng m¬ưa Gánh gồng ký ức Cõng gió Dìu mây trái tim rạo rực Kéo đẩy thời gian lá vàng lá xanh Vác tình yêu leo ngư¬ợc núi Vư¬ợt thung sâu Lặn lội bến bờ hạnh phúc Quờ tay gặp ánh trăng Vơ vào lòng gió và nắng Ôm lời ru qua tháng năm xa. * Lon ton chạy theo lời ca Những đứa con của đất đai xứ sở Trong mắt mẹ Âu Cơ Trong vòng tay cha Lạc Long Quân Những chàng trai mạnh mẽ và cư¬ờng tráng Những cô gái dịu dàng, duyên dáng Miệng tư¬ơi cư¬ời nh¬ư nụ như¬ hoa. * Hoa súng Hoa sen Bừng nở Tre ngà nghiêng ngả gió lay lay Em nhìn chi mà như¬ ngất như¬ ngây Em nói gì mà anh nghe chẳng rõ Đôi mắt em cư¬ời như¬ nắng như¬ gió Nắng gió cần gì ai nói hộ đâu. * Anh như¬ kẻ đi câu Gặp nỗi buồn phiêu lãng Sóng nư¬ớc lăn tăn năm tháng vơi đầy Sóng sánh Nỗi yêu em. * Ta tựa dải Trư¬ờng Sơn hùng vĩ Tựa vui buồn năm tháng chẳng phôi phai Em ạ, đất trời nh¬ư dồn lại Tụ hội về đây gái đẹp trai tài Núi đứng nghiêng mình bên sóng Soi nghìn năm sáng tỏ ngày mai Ngày mai, những tháng ngày hạnh phúc Nhớ thương em anh hát tặng đôi bài Để gió nắng mây mờ... chứng kiến Ta yêu nhau thăm thẳm dặm dài...
IX- LờI một NGƯời con
1.
Ngày cha v¬ượt Trư¬ờng Sơn Mẹ mỏi mòn ngóng đợi Con lêu têu nghịch ngợm tơi bời Nhập lũ trẻ mang diều lên núi thả Cư¬ỡi trâu bày đánh trận giả bên sông Bắt cá mò cua đốt rơm đốt rạ Trèo ngọn cau căng bạt nhảy dù Ao súng ao sen ngó nghiêng bói cá Cà cư¬ỡng kêu chót vót ngọn đa già Tai mắt mọc phía ve sầu rả rích Lũ chuồn chuồn, bươm bướm nhởn nhơ bay Quên lời mẹ dặn đun với nấu Rau lợn cám gà ngại đụng tay Trục lúa kéo cày hay mải móng Kháo chuyện nhanh chân: phim tối nay Con biết Trường Sơn qua phim ảnh Con học Trường Sơn trắng mây bay Mẹ bảo: - cha con ra chiến trận Gian lao chằng chịt hai bàn tay Bão giông, mưa nắng người đau nhức Chén rượu cạn rồi những đắng cay.
2.
Ngày cha vật vã cơn đau tiền nong không cõng được giấc mơ Mẹ bất lực nhìn cha thoi thóp thở Dằng dặc Trường Sơn trong mắt mẹ buồn.
3. Hôm nay Con vượt Trường Sơn Cha không còn trên mặt đất Bước chân con lần theo bóng dáng cha Những ngày-bom đạn- đi qua Nhọc nhằn- sướng- khổ Có cái đau: không vượt nổi chính mình Bao nhiêu là dây trói (Hữu hình và vô hình) Có dây trói do mình tạo ra Lại trói buộc giấc mơ đẹp đẽ Con nhận ra Sự nhất thời nông nổi Một Trường Sơn dằng dặc Kiếp luân hồi.
4.
Sức vóc con người có hạn Giấc mơ nào còn lại giấc mơ thôi? Con chấp nhận- một -Trường Sơn vạn đại Những Trường Sơn -dài - rộng-của- riêng- mình.
X- Những Vị tướng -Bộ Tư lệnh
1.
Vầng trán đại ngàn Lưng chừng núi Nơi đối phương không ngờ tới Nơi mắt nhìn bao quát Vạch đường đi cho những đoàn quân.
2.
Rì rầm xe chạy Thì thầm gió thổi Ngực trần hôi hổi Mồ hôi lấm láp Tắc kè kêu hoang Tiếng ho khan khói thuốc Khói bom sương gió nhập nhòa.
3.
Không ai nói to cười to Những ánh mắt điềm tĩnh Những vầng trán ưu tư Những quyết đoán không do dự Thắng hay thua Sống hay chết Trong gang tấc Tích tắc Tích tắc Đồng hồ – trái tim thời gian Lắc Không ngừng Không nghĩ Không vô tâm Không bội bạc Không trước sau bất nhất Có được có mất Có vui Có buồn Nhập nhòe nước mắt Nhập nhòe làn môi.
4.
Ngọn đèn- soi- bước chân mở lối Gặp dấu chân người xưa- đi mở đất Gặp vỏ ốc vỏ sò bếp lửa- thời thượng cổ Gặp đàn đá lặng im bên hang Cắc Cớ? Gặp bức tranh mặt người - đầu thú- cặp sừng tua tủa nhô lên Gặp Tô tem? (Gặp Đa thần) ? Gặp thần mưa? Thần lửa? Thần sấm? Thần sét? Thần cây đa? Thần cây đề? Thần cây si? Thần cây ruối? Thần tình yêu? Thần hạnh phúc? Thần chiến tranh? Thần may mắn? Thần sông? Thần suối? Thần núi ? Thần rừng? Chẳng thấy- thần đâu ? Chỉ thấy đàn voi tải hàng ra trận Chỉ nghe bập bùng chiêng trống râm ran Và chỉ thấy người đi như nước chảy Những đoàn xe rùng rùng -ngả ba ngả bảy Trận đánh trường kỳ- năm tháng - trập trùng - đi.
5.
Vị Tư lệnh đại ngàn Trường Sơn Khoát vòng tay ôm trọn câu hát Kẽ vào đêm ánh mắt dịu dàng Vạch vào nắng câu thề sắt thép Đo ngày mai bao nỗi xốn xang Cất lời hẹn ba lô trĩu nặng Những vui buồn mưa nắng chẳng phôi pha Trái tim đập tháng năm đi mải miết Cầm trên tay phấp phỏng chặng đường xa. * Bên Chính ủy- Tư lệnh ngồi tư lự (Đôi bạn thân năm tháng bôn ba) Chưa kịp nói người kia đã hiểu Tâm tình như chẳng biết tuổi già. * Một đời trận mạc không ngơi nghỉ Năm tháng sương pha trắng mái đầu Nhớ con, nhớ vợ, thêm bền chí Vạch sẵn con đường , bước tới mau.
XI- Nhà thơ
Thật thà , hồn nhiên Anh làm chiếc loa phát ngôn Của mùa ân ái Mùa hăng hái Mùa chim đực chim cái không muốn rời nhau Còn anh thì mê mải Ngắm chim bay bướm lượn nhấp nhóa bên lèn đá Những cánh ong vù vù ngọt đắng- vô tình, vô tư, vô tâm, không thèm để ý Chàng trai trẻ mải ngắm vu vơ và làm thơ tặng người không quen biết Những Thạch Kim, Thạch Nhọn găm dày trí nhớ Những cô gái Thanh niên xung phong không nhìn rõ mặt(*) Những hố bom toang hoác nham nhở như mặt giặc Chàng thi sĩ, lái xe đi suốt tháng năm dài Bên hông anh đeo cái đài Anh và nó, thi nhau vừa đi vừa nói và hát Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây(*) Muối mặn Gừng cay Măng chua Nấm mối Cái gạt nước vô tư Xua đi ngọn gió và nỗi nhớ cồn cào trong ngực. * Muỗi mòng Đèn quả nhót ớt chỉ thiên Vầng trăng - quầng lửa(*) Tiếng thơ anh Tạc vào vách mây Tạc vào rừng cây Như tiếng ve tạc vào nắng và gió Như tình yêu bén vào anh và em Như cây cầu tạc vào ngày và đêm Như nỗi nhớ tạc vào nỗi nhớ Như lọ mực đổ lên trang vở Như làn môi nhớ làn môi Như ánh mắt say ánh mắt Như bàn tay nhớ thương bàn tay. * Ngồi trên buồng lái Mắt anh nhìn đi đâu Trên: đỉnh núi Dưới: thung sâu Mây sà mắt gió Kính vỡ(*) Chim sa Xe đi và đi Bom rơi và bụi và bụi Giò lan rừng toòng teng , đung đưa Tiếng bom nghe rất nhỏ(*) (Nhỏ như là không có nó) Bao loài sên mò mẫm và ngơ ngác Trái tim nhà thơ không lầm lạc Bánh xe lăn rát bỏng con đường Hoa cải đắng quên lòng mình đắng(*) Cánh ong bay mải miết vô tình “ Bọ biết rồi nhưng Bọ cứ mần thinh”(**) .
(*) là ý thơ của nhà thơ Phạm Tiến Duật
(**) Câu chuyện tếu vui của lính chống Mỹ về mối quan hệ giữa lính miền Bắc vào Nam chiến đấu với người dân Quảng Bình( Các chú ăn lương khô trong mùng không mời Bọ/ Bọ biết rồi nhưng Bọ cứ ...mần ...thinh)
XII- Nữ chiến sĩ
1.
Thư từ bên lán em cầm lại Bao phen thấp thỏm ngóng tin nhà Điện đài thoảng thốt lời nhắn gửi Công văn , đầy túi, đựng toàn hoa.
2
Tâm hồn thiếu nữ ngời trăng sáng Phấp phỏng chàng trai chẳng hững hờ Giây phút dập dồn tin thắng trận Trái tim thổn thức, những âu lo
3. Bụi và khói nhòa mặt người Những cô gái chưa một lần hò hẹn Những chàng trai bẽn lẽn Mơ một ngày hợp hôn. * Ai biết có ngày buồn Em đi, không trở lại Hồn em thành bướm trắng giữa rừng hoang.
XIII- Cánh bướm- hồn trinh nữ
Anh lại về đây tìm em, tìm em Người con gái hồn nhiên và bình dị Người con gái đêm đêm anh vẫn hằng mơ, hằng mơ, hằng mơ Như anh mơ ôm bóng trăng đi hoài, đi mãi Như Đam San vác rìu, vác ná đi tìm Nữ Thần Mặt Trời Nhưng Nữ Thần trốn đâu rồi, em ơi , anh trở lại Tìm bóng em gặp lại gốc sim cằn.
*
Mộ em trên đồi hoa sim tím Gặp cánh bướm chập chờn ảo ảnh Có phải em đấy không, hỡi cánh bướm mỏng mảnh Hãy đậu trên tay anh , linh hồn em trinh trắng Đỏ mắt, anh nhìn, lệ chảy vòng quanh.
* Một, hai, ba cánh bướm lay lay... Ngàn vạn cánh bướm bay bay Ngợp núi rừng Ngợp thung xanh Linh hồn trinh nữ vờn gió nắng Những cô gái hồn nhiên trong trắng Nhớ thương ơi, ngày ấy đã xa rồi...
XIV- Lời kẻ đào ngũ
Ngày ấy, nếu tôi ... không còn Buồn đau, thống khổ đổ dồn vào ai? Đêm đêm thao thiết thở dài Ngày ngày tức tưởi, thân trai bẽ bàng Cúi đầu đi giữa xóm làng Thấm bao vinh- nhục, khẽ khàng nỗi đau Bao người bỏ xác bên cầu Thịt xương vùi lấp, nhàu nhàu cỏ cây Bây giờ tôi bỏ về đây Còng lưng cúi lạy ban mai cuối trời Đã sinh ra ở trân đời Cầu mong, trọn kiếp phận người là tôi Nguyện làm ngọn cỏ nhỏ nhoi Thắp tia hy vọng trên môi tháng ngày.
XV- Lời một người cha
1.
Bây giờ, cha, cõi âm Nói với con trên dương thế Nhớ ngày cha đứng trên đỉnh núi Nói với mây bay nắng nỏ gió ngàn. * Cha- người may mắn Hơn nhiều bè bạn Bom đạn-lửa khói-không chết Sốt rét-ốm đau- sống nhăn Mảnh bom nhoi nhói da thịt Đôi khi vợ con cằn nhằn Gió mưa xương cốt nhưng nhức Nhìn đời, lắm lúc buồn bực May rủi , sướng khổ, ai hay Xấu- đẹp, đục- trong, biết tuốt Bụng dạ ai nhìn thấy được Như cục pha lê trong suốt. * Trời cho Đất cho Người cho Nhiều hơn cái mình, vốn có Cảm ơn những ngọn gió Cảm ơn những nụ hoa Cảm ơn những tháng ngày gió mưa và nắng nỏ.
2. Trắng đêm vò võ Bạc ngày hư hao Bạn với thuốc lào Nghiện chè Nghiện họp Nghiện tiếu lâm Nghiện chuyện thế giới Trời nghiêng Đất ngủa Đặc tâm tư Đặc kỷ niệm Đặc ký ức Đặc nỗi niềm khoai lúa. * Đậm đà lớ dớ Đậm đà hay dở Đậm đà mưa nắng Đậm đà sương gió Đậm đà cháu con Đậm đà xóm thôn Đậm đà tiếng cười giòn Đậm đà bát nước chè xanh Đậm đà khói thuốc bay quanh bạn bè Đậm đà vầng trăng bóng tre Tiếng trâu nhai cỏ Tiếng thở dài của gió Đậm đà những chuyện...không đẩu không đâu.
3. Ngày dài cho chí đêm thâu Đau đầu Mắt toét Má tóp Đít hóp Gầy rộc Sòng sọc Khói tư duy không bay khỏi bước chân Sờn áo, toóc quần Tiếng nói chẳng cao hơn ngọn tre làng ý tứ như ngọn cỏ Nghiêng bên nào cũng phấp phỏng, phân vân. * Cha Bình dân Cha Gần gụi Tro bếp(*) Đuôi mèo(**) Hơi thở hùng hục nồi cám lợn Những tinh hoa phát tiết ngọn rau lang Những chú cua bò ngang trong giọng nói Tư chất: dáng dừa, dáng cau, dáng tre, dáng trúc, dáng tùng, dáng bách, cỏ năn, cỏ lác... không thiếu dáng gì Nhập vào cha như hoa hồng nhập vào hoa huệ Như hương cau quấn quýt hương sen Như hoa nhài, hoa quỳnh, hoa bưởi quện làm một Những hương chanh, bồ kết, xả, bạc hà quện vào nắng và gió.
4. Râu ngô Rễ má Cuối rễ đầu cành Đỏ và xanh Đen và trắng Thua và thắng Được và mất May và rủi Rạch ròi và rắm rối Mớ bòng bong gan ruột tháng ngày đi Như dằng dặc nỗi niềm thương nhớ Bước cháu con khỏe khoắn lối ong về.
5 Đời ta Đơn giản vậy thôi Sướng vui Đau khổ Làm người thong dong Thẳng ngay Tre trúc tấm lòng Cháu con độ lượng Bao dung Thuận hòa... Nhìn đời cao rộng, sâu xa Bàn chân chẳng ngại phong ba, bụi trần Tâm hồn phơi phới thanh tân Tháng năm dằng dặc phong trần, ai hay? Trường Sơn ngờm ngợp mây bay Bao nhiêu mưa gió sáng nay hiện về? (Thôi thì đi, cứ là đi Nhớ mang chiếc gậy phòng khi vượt đèo) Trèo lên mấy nẻo cheo leo Phập phù mưa nắng Phập phù chót lưỡi đầu môi Phậm phù phận người sương gió.
6.
Thăm thẳm cao dày Đồng đội Đồng đội ơi Đồng đội khiến ta khâm phục Đục núi Đào hầm ánh trăng le lói ánh đèn đom đóm đi đêm ánh mắt cáo chồn len lén Bầy quạ giật mình la quang quác Lũ giơi hoảng hốt tiếng bom rung Tiếng mìn phá đá Tiếng thở hổn hển thiếu nữ San nền, dọn bãi, chỉ lối xe đi Ngập ngừng anh lính trẻ Nhìn đêm đen, tránh bom thù Trên xe, cha nhìn theo bóng họ Cứ nhập nhòa ánh sáng đạn bom Cha quắc mắt nhìn lên Hàng đàn quạ sắt bay điên loạn Trắng tinh chất độc phủ rừng cây Khẳng khiu, toang hoác trơ xương cá Đất đá bầm đau những hận thù Trường Sơn đằng dặc niềm khắc khoải Ngày tháng găm dầy những vết thương.
7.
Nhức nhối, cha đi Gan ruột bầm đau Vượt đèo cao, suối sâu Vượt núi rừng hiểm trở Bè bạn thịt nát xương tan Người người hợp lại Thành áng mây thiêng Cưỡi gió về trời Nỗi niềm toác hoác Dằng dặc Trường Sơn lớp lớp mây đùn.
8.
Cha, bay bay về miền cực lạc Chốn bồng lai tiên cảnh Dằng dặc nỗi nhớ Dằng dặc niềm thương Và cha thấy, cháu con Bầu đoàn lũ lĩ Mỗi người- chọn cho mình- một Trường Sơn Rồi - đi - bằng đôi chân của mình (mặc- sức vóc- không bằng anh bằng chị) Cha nghĩ Nhà mình tốt phúc. * Cha sẽ làm áng mây Che cho cháu con ngày nắng lửa Nhưng cha tin, niềm tin sắt đá Bởi cháu con không nản lòng, thối chí Không nấp bóng cha làm điều bậy bạ Không đão ngũ, thoái lui. * Nhưng các con ơi Hãy chọn-bóng Mây của cha- làm nơi đoàn tụ Sau những- tháng- ngày- tất tưởi -ngược xuôi Cứ như thế,cha vui Và, cha, nhắm mắt được rồi. * Cha - nở nụ cười Kiêu hãnh Kìa, các con, đàn chim ríu ran Đang ngờm ngợp Bay qua mắt cha Tới niềm kiêu hãnh mới. * Nơi các con đón đợi Những Trường Sơn kỳ vĩ tươi non Vượt :đau buồn Vượt : tị hiềm , đố kỵ Vượt: ngờ vực, nhỏ nhen, ích kỷ Đây, Trường Sơn- bạn bè - anh em- đồng chí- đồng loại- đồng bào Những Trường Sơn dài rộng tới mai sau.
9.
Với mẹ của con ( Người vợ yêu dấu của cha) Ngàn lời vàng ngọc không đủ để ngợi ca Tình yêu, tình thương và nỗi nhớ Một người vợ, người em, người chị, nàng dâu, quản gia, đội trưởng, nội tướng... Mẹ của lũ con lít nhít Bao nhiêu gánh nặng tháng năm thao thiết Vạn lời ca chưa đủ để tặng người Cha đi góc bể, chân trời Sợi neo - bến đỗ - mỉm cười, với cha. * Cha có làm được điều gì hay ho ấy là ước mong của mẹ Cha có nghĩ được điều gì to tát ấy là do mẹ đặt niềm tin Cả những trằn trọc, thao thức của mẹ đêm đêm Nâng bước cha đi như ngọn gió Tất tật những gì cha có Là nhờ mẹ đấy, con ơi Cha thấy: tuyệt vời Trên cả tuyệt vời Dài rộng cao sâu tựa Trường Sơn kỳ vĩ Ai bảo: đàn bà “nông nỗi - cơi đựng trầu”? Ai bảo đàn bà “ đái không vượt ngọn cỏ”? Cha có phút giây thăng hoa lên vũ trụ Chính mẹ con là con tàu đưa cha lên cung trăng...
10.
Bây giờ cha thong dong cõi vĩnh hằng Đoái trông trần thế Nơi ấy: mẹ con và lũ trẻ Ngước lên, gặp ánh mắt cha nhìn Và đặt niềm tin Nơi cao vợi Nhưng con hãy -với tay- là tới Niềm thiêng liêng- trong ngực con thôi. * Cha tin các con là những con người Của thời đại mới Những Trường Sơn lấp lánh sắc màu. * Chập chững bước đầu Tự tin, con nhé Những đứa con của cha của mẹ Mạnh bước Đi và đi Âm thầm, bền bỉ Vượt- qua- cái bóng- của- cha. * Cha lại nhớ những ngày Trai trẻ Hì hụi- leo - ngút ngàn Trường Sơn. * Hãy vững bước, nghe con Bóng dáng cha ngày nào Trong dáng con vội vội Tháng ngày lặn lội Nhập nhòe sương đêm Nhập nhòe ký ức Rạch ròi niềm tin và khát vọng Nhận và cho Hơn và thiệt Đi và đến Có và không Hèn nhát và anh hùng? Hẹp hòi và bao dung Nhỏ nhen và cao thượng... Con hãy chọn Một lối đi Một con đường Một cách ứng xử Không lập cập Không ẩu đoảng Không thấp hèn Không ăn mày dĩ vãng Tư duy đi trước bước chân Nhớ- cầm chắc-lời cha dặn nghe con. * Cha mừng - con - vượt -Trường Sơn Mạnh mẽ Dứt khoát Bằng Vượt Qua Cái- bóng- của- mình.
PHầN DàNH CHO NGƯời biên tập (không đưa vào sách khi in)
(*) Lời người cha khiêm tốn - tự- nhận mình chẳng làm được gì to tát. ( ca dao mới có câu: Chồng người đi ngược về xuôi/ Chồng em ngồi bếp sờ đuôi con mèo) (**) Đàn ông B. chấm đống tro - ý nói sự quanh quẩn, lo chuyện tẹp nhẹp
XVI- Lời địa đạo
Tôi chứa vào lòng bao số phận Núi non lá chắn vững vàng chưa? Đội trời đạp đất anh hùng nhỉ Nắng mưa, bom đạn cũng chào thua. * Sao buồn day dứt, tôi thầm nghĩ Đạn bom tan tác cả rừng cây Núi toác , gục, hoang tàn, đá lở Người với người hay thú dữ? Tôi đau nỗi đau người cha Tôi buồn nỗi buồn người mẹ Nỗi đau buồn bầm tím ruột gan.
XVII-Lời cây cầu
Nơi nào có suối có sông Ai người ngóng đợi, chờ mong, tôi về Xoặc chân đứng đỡ đoàn xe Tấm thân lấm láp, xù xì, đã sao? Cõng bao xe pháo sang cầu Tôi vui, đồng đội mau mau an toàn Máy bay gầm rú núi ngàn Đạn bom khói lửa đì đoàng ngày đêm Bây chừ, bể lặng trời êm Tôi thành cục sắt ngước xem ...mây vờn
XVIII- Lời con đường
Chằng chịt dọc ngang mạng nhện Lòng bàn tay vang tiếng quân đi Thắc thỏm đêm ngày ngóng đợi Dằng dặc niềm tin vọng về. * Tôi đau nỗi đau nhân thế Mù lòa ai bước lầm lạc Đánh nhau mẻ đầu sứt tai Đồng loại bao phen tan tác. * Thôi rồi đạn bom im tiếng Vang trời khúc hát câu ca Văng vẳng đâu đây tiếng khóc Mưa nắng tháng năm nhạt nhòa. * Tôi mơ giấc mơ đẹp đẽ Bao người nằm xuống hôm qua Bỗng dưng đội đất sống dậy Rưng rưng niềm vui chói lòa.
XIX-Lời một em bé
Em vào lớp học Vang nhịp chiêng ngân Dịu dàng câu hát Lời cô trong ngần. * - Kìa, voi đủng đỉnh Cái vòi cong cong Cái đuôi phơ phất Bốn chân vòng vòng * Voi à, voi ơi Voi chở ta nhé Em đi thăm mẹ Trên rẫy, trên nương Em tới thăm cha Rộn rã công trường * Ngày mai, khôn lớn Em vào thay ca Tưng bừng điện sáng Niềm vui chan hòa. * Đồi nương phơi phới Cây lá xòe hoa Em vào lớp học Rộn ràng chim ca.
XX- Lời già làng
1
Nắng và gió Trường Sơn trầm tư Dằng dặc huyền bí Dằng dặc linh thiêng Dằng dặc vui buồn năm tháng Những Đam San, Xinh Nhã... Những Hơ Nhí, Hơ BNhí, Nữ Thần Mặt Trời đầu trần, chân đất, vú quả mướp Những vợ lớn, vợ bé Những con đàn, cháu đống, chắt miên man Những già làng như ta- da đồng hun, tóc cước, râu bạc, kể Khan như lên đồng- ong bay, bướm lượn Vắt vẻo rượu cần Cồng chiêng say ánh mắt Bàn chân bàn tay vụng dại Múa lên trời hoa văn Xòe mặt đất lời cỏ mật Cất lên những lời u ơ...u ơ... Mặt trời đỏ mặt ứa nước mắt Vầng trăng thẹn thùng, lấp lửng trong mây Có chàng trai trẻ lặng ngây Đứng nhìn, chôn chân xuống đất Không biết yêu là gì mà nôn nao câu hát Nhịp chiêng ngân trong ngực trinh nguyên.
2.
Những đôi trai gái cầm tay nhau nhảy múa Họ, không ai để ý đến mặt trời, vầng trăng Họ vô tình hay hữu ý? Không. Không ai biết mình đang “trêu ngươi” những ngọn gió cô đơn Những linh hồn phiêu dạt Những linh hồn của thế giới khác Những bơ vơ, vất vưỡng Những bách loại chúng sinh phiêu dạt, tha hương Những chúng sinh ngàn vạn năm- không cha không mẹ-không vợ không chồng- không anh không em- không nhà không cửa- không mồ không mả- không hương không khói- chẳng ai chờ ai đợi? Họ là ai? là ai,? là ai? Ôi, cha... cha... Họ, đòi bình đẳng Với người hôm nay? Ôi, cha... cha! Ôi, cha... cha!
Vĩ Thanh
Trường Sơn hôm nay Mây gió bay bay Gặp em bỡ ngỡ Niềm vui đong đầy.
*
Cùng anh vào hội Núi rừng và em Nước chảy, điện sáng Máy reo êm đềm Phập phồng ngực thở Rộn ràng tiếng chim.
*
Em, đôi mắt lim dim Đôi môi chín mọng Em cười như gió như sóng Mái tóc em tung bay tựa làn mây mỏng Tâm hồn em đẹp tựa hoa pơ lang Giọng em ríu ran Anh nhầm tiếng chim Phí? Hay tiếng chim Chơ Rao? Hay tiếng Từ Quy ...khắc khoải? Em ngồi em đợi...
*
Tay nắm chặt tay Mắt ngời trong mắt Rượu cần -nghiêng ché-nghiêng chum Mái nhà rông ngân tiếng hát Cồng chiêng rạo rực Núi non nhón gót Rừng xanh kiễng chân Líu lo chim hót Ong bay, bướm lượn tần ngần Nắng gió chan chan Ai ngồi hát Khắp(*), ngâm Khan(**) Bếp đâu nổi lửa hừng than Cây lim, cây nghiến miên man nỗi niềm.
H.N, 3/2009 T.B, 20/4/2009 Nguyễn Anh Nông điện ảnh quân đội nhân dân 17-lý nam đế-hà nội đt:091.2.139.968 - 098.2.004.343 Mail: nguyenanhnong@yahoo.com.vn
(*) Hát Khắp (và hát Cọi) là làn điệu dân ca người Tày ( phía Bắc) (**)Hỏt Khan là một thể loại hỏt kể sử thi, trường ca truyền thống của cỏc anh hựng Tõy Nguyờn và những nơi khỏc,
|