Nếu lòng mình rộng hơn một chút
Nếu lòng mình rộng hơn một chút Thì Phố chiều nay đã không tắc đường rồi Không ai dừng lại để cạnh khóe bờ môi Chỉ vì dòng xe chật chội.
Sẽ chẳng có ai tức tối Vì những chiếc xe thồ của cô bán hoa Lỡ đụng nhầm vào những kẻ đi qua Chỉ vì muốn vượt qua dòng người đang vôi
Phố đông quá nhìn mà đến tội Người với người đều muốn đi nhanh Nếu lòng ai cũng tha thiết trong lành Mở rộng tý thì sẽ không rắc rối
Em lách qua dòng người chật chội Mắt vô tình nhìn về phía trời xa Hình như nơi ấy đang nở hoa Bởi vì lòng người đang rộng mở...
Người đàn bà cô đơn Trong chính ngôi nhà của mình Đôi mắt buồn hiu hắt lặng thinh Chị muốn nói nhưng rồi câm lặng Cái buổi chiều không có nắng Bên quán trà thân quen Chị day dứt với nỗi sầu liên miên Nhưng không khóc
Chị giấu mình trong vỏ bọc Với nụ cười hân hoan Nhưng không ai biết bên trong là những miên man Chị cô đơn ngay cả với người đàn ông bên cạnh...
Những người đàn bà bất hạnh
Trên đời này rất nhiều Họ sống không còn tình yêu Nhưng vẫn gồng mình bên nhau đi qua năm tháng
Người đàn bà cô đơn bình thản Ngâm nga những vần thơ Không biết từ bao giờ Họ vượt qua cô đơn bằng mọi cách...
Tôi không muốn làm người đàn bà cô đơn bất hạnh Như những người vẫn sống ở quanh đây...
Tháng tư về em vẫn còn đây Hồn héo úa vì tháng ngày xưa cũ Ký ức ngày nào chẳng lặng yên nằm ngủ Cứ ngọ ngạy vì đau…
Ánh mắt em dường như đã đổi màu Không lấp lánh như ngày còn yêu nữa Thời gian đã bạc màu cùng nỗi nhớ Dư âm còn thảng thốt mãi không thôi
Tháng tư tháng tư trong vành môi Màu hoa trắng lại trở về trên phố Cái mùa vội của lời người tôi nhớ Lại bàng hoàng sắc trắng vội lên ngôi
Không còn là tôi , tôi đã mất thật rồi Và em nữa giấu mình trong vỏ bọc Phút vô tình của cơn gió lốc Đã làm em khờ dại cả trái tim
Tôi vẫn đi, vẫn cứ đi tìm Cái cuộc tình nửa vời ai dừng lại Để nỗi đau nửa vời tê dại Em nửa vời trong nỗi nhớ của tôi
Tôi vẫn đi , đi nốt nửa cuộc đời Trên con phố trời vội mưa vội nắng Đêm tí tách giọt cà ffê câm lặng Tiếc làm gì cái mùa vội, phải không em ?
Trên đời này có định mệnh hay không? Em hỏi anh trong một lần "gặp gỡ" Anh thì tin rằng có Còn em thì... ngu ngơ
Anh thì cứ mải miết làm thơ Và triết lý về những điều em không biết Những câu chữ tha thiết Cứ xoắn vào nhau...
Định mệnh là gì em nào có biết đâu? Có phải chăng là nhung nhớ? Hay chỉ là duyên nợ Trói ai vào với ta?
Có những điều tưởng như xa lạ Lại thân quen đến bất ngờ Có những cái tưởng chỉ là vu vơ Lại hóa ra rất thật
TA LỠ TAY ĐÁNH MẤT VÌ ĐỊNH MỆNH LẠI CỨ NGỠ VU VƠ
Cho em
Tháng tư về Giấc mộng triền miên Tình giăng lối Mờ như mây khói
Em bối rối Nhìn sao trông rất tội Một nụ cười Đã khép lại trên môi
Người tình ơi Sao nỡ bạc Như vôi Anh có thật Hay chỉ là hư ảo ?
Nụ hoa trắng Vẫn hồn nhiên cao ngạo Nở giữa đời Dù biết quá Mong manh
Đường đời dài Mỏi mệt Vì thiếu anh Em quay gót Muốn quên anh Chẳng được
Tưởng có anh từ muôn kiếp trước Mà giờ đây Sao vẫn Một mình em ?
Hình bóng anh Hiển hiện mỗi đêm Em đã khóc cho những ngày Xưa cũ
Rồi một ngày bàng hoàng Sau giấc ngủ Tháng tư về gọi nốt những yêu thương
Sau cơn mưa Trời lại sáng như thường Em lặng lẽ Bước ra từ cõi mộng
Màu hoa trắng Bỗng bừng lên Sức sống Đưa hồn em bay bổng giữa trần gian
Ta mất nhau Như triết lý Nghèo nàn Rằng chỉ đẹp Khi tình Dang dở
Em bước qua những con phố nhỏ Mà trong tim Khao khát mới Tràn đầy
Chắc chẳng bao giờ Ta gặp lại nơi đây Vì anh đã đi Một con đường rất khác
Thắng tư lại về Rộn vang khúc nhạc Duyên đã định rồi Thôi nhé Ta xa nhau...
|