Họ và tên : TRẦN NHƯƠNG tuổi Con Rắn (1941)
Các bút danh: Trường Nhân, Lâm Thao Quê xã Thạch Sơn, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ Hiện đang định cư tại Hà Nội Công tác tại Hội Nhà văn Việt Nam Địa chỉ: 9, Nguyễn Đình Chiểu Hà Nội ĐTCQ: (04) 9434745 Email :
truongnhan_hnv@yahoo.com
Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó
truongnhan_hnv@yahoo.com
Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó
website : www.trannhuong.com * Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam * Hội viên Hội VHNT các DTTS Việt Nam * Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội * Hội viên Hội Mỹ thuật Hà Nội
Vài nét về quá trình công tác, học tập, sáng tác
* Năm 1962-1965 giáo viên tại Hà Nội * 1965 nhập ngũ vào ngành Vận tải quân sự * 1979 học trường Đại học viết văn Nguyễn Du * Năm 1983 biên tập viên sách văn nghệ Nhà xuất bản Quân đội nhân dân * Năm 1987 là Trưởng phòng Văn nghệ Nhà xuất bản Quân đội nhân dân * Năm 1993 chuyển ngành sang công tác tại Hội Nhà văn Việt Nam phụ trách Phó giám đốc thường trực Quỹ Văn hoc đến năm 2002. Từ 2002 là phó ban thường trực Ban quản lý dự án Bảo tàng văn học Việt Nam đến nay.
Giá như
Yêu em tóc đã bạc rồi Trái tim không biết nói lời mộng mơ Giá như gặp tự ngày xưa Anh không vướng víu giàn dưa vườn cà Giá như chưa có người ta Tầm xuân lúc nụ khi hoa sợ gì Giá như ở tuổi đương thì Hồ Tây tát cạn, Ba Vì xô nghiêng.
Giá như anh có máu điên Xây hồ bán nguyệt, sắm thuyền dong chơi Giá như chẳng có ông trời Đưa em du lịch nước người cho sang Giá như lắm của nhiều vàng Ta thuê thợ đúc tượng nàng khắp nơi Giá như có kiếp luân hồi Kiếp sau anh chỉ đợi người hôm nay Giá như là nói cho hay Biết rằng trời rộng mây bay lắm đường. (Đại Lải, 18.8.2001)
Thu
Thế là đã mất em rồi Thơ anh chẳng gói được trời xanh cao Sông đầy chốc đã gày hao Tháng ngày bỗng cũng xanh xao tháng ngày Se lòng chút gió heo may Cúc vàng gọi với chân mây khản lời Anh đi về một phương trời Một phương trời - có một người không em... (2002)
Một
Một cốc bia, một buổi chiều Một mình anh với một điều vẩn vơ Một chiều mây trắng phơ phơ Một thương, một nhớ, một chờ, một mong Một người ở phía bên sông Một bờ đang lở đò không cập bờ Một gì như thể tương tư Một mai người ấy hình như cũng buồn Một lời nói dại nói khôn Một mây một gió bồn chồn bấy nay Một lòng chỉ một anh đây Một em ở một chân mây góc trời… Một này sao chẳng thành đôi Một đời đau đáu một người một xa… Vu vơ
Yêu em em chẳng biết cho Em như ngọn gió vu vơ giữa đồng Biết rằng em đã có chồng Yêu em anh giống dòng sông hai bờ Như văn xuoi sánh bên thơ Như đầu đa hệ tha hồ chọn băng Như đang lệch hoá ra bằng Như chàng dấm ớt gặp măng tre vầu Tội gì mà chẳng yêu nhau Trời trưa mấy nỗi chuyển mau sang chiều Thề rằng anh chẳng nói điêu Không tin anh cứ thử liều rồi xem Cuối Thu
Gió đông bắc mới chớm về Trời mang mang nhớ, đất se se buồn Hồ nao nao sóng cô đơn Núi ngơ ngơ núi thả hồn vào mây Hoa nhạt nhạt ẩn trong cây Nắng hao hao tưởng giữa ngày trăng lên… Trước nhà thờ Trinh nữ
Nhà thờ Trinh nữ kiêu sa Vòm cong đôi ngọn một toà thiên nhiên Chuông chùa vắt nửa sang đêm Bạch dương ngơ ngẩn để quên nắng vàng Cuồng say nhịp trông Di gan Và anh như cốc rượu tràn… Và em… (Matxcova 1994)
|