Tập thơ BÀI THƠ TÌNH CỦA LÍNH (Nhà xuất bản Quân đội năm 1987), tái bản lần thứ 2 năm 2005 Giải thưởng Bộ Quốc phòng 1989
Mẹ
Từ lòng Mẹ con lớn lên Qua vòm cổng đá ong chân trời như ban ngày ào đến Tuổi thơ ngây vội vàng Bước chân trâu sá cày bỡ ngỡ.
Khi giọng nói vỡ ra, manh áo chật Buông theo cày con cầm súng lên đường Mẹ tiễn con rồi cánh cửa mở ra Đón vầng trăng vào nhà bầu bạn Ngày mùa nhớ con đầy nồi cơm mới Ngày tết nhớ con phấp phỏng câu chào Con đi núi xanh rừng xanh Mái tóc Mẹ thắm suốt đường chiến dịch Rời lũy tre bé bỏng Con đến với bao la mặt trận trong này.
Lạ nắng, lạ mưa Ăn qua chôm chôm cồn cào tu hú gọi Gặp Má mùa mưa cơn đói Lon gạo vùng ven sáng nhữngcăn hầm Ngọn đèn dầu le lói mười năm Quả vườn Má xuống hầm ủ mùa cây mới. Tiếng cười của Má xuống hầm Cho mùa xuân 75 òa tiếng hát.
Lại chia tay với Má. Hành quân Chuyến xe chạy xuyên chiều gió bấc Cối bên suối nhịp chày rơi lắc thắc. Mái nhà sàn lợp vào hoàng hôn Áo chàm xanh Mế đợi Tiếng súng xa vạt áo Mế sương dầm Nồi ngô luộc mang lên điểm tựa Ống cơm lam mang lên điểm tựa Bếp hậu cứ Mế là anh nuôi Trạm phẫu tiền phương Mế là hộ lý Dáng Mế như dáng núi Biên giới chiều mây bay.
Qua bao cuộc chiến tranh Trước mũi súng bao nhiêu kẻ địch Đất Tổ quốc chúng con tỳ lên ngực Với mênh mông lòng Mẹ Âu Cơ... 5/1984
Sao xanh
Mùa mưa rồi mùa khô Quân đi nối trời lại Đưa đường là em gái Thoi dệt vào ngày đêm
Sốt rừng dày vò em Tóc rụng đầy răng lược Gương soi mờ hơi nước Áo mỗi ngày rộng hơn!
Em gửi lại Trường Sơn Mười hai năm tuổi trẻ Dáng em trong đạn lửa Vằng vặc lòng người đi * Với suốt thoi, em về Nhà máy ngừng sơ tán Pháo nổ mừng cười bạn Mùa thu thơm hương cau
Hồng đào rồi cánh sen Vải dệt xong mấy tấm Tiếng thoi gieo cần mẫn Gối đã may chưa em...?
Em cười... thoi đan nhanh Sợi hóa mình thành vải Như cái thời con gái Em hòa vào đời chung * Nền trời tím như nhung Nép sau vầng trăng sáng Vì sao xanh thầm kín Nâng bầu trời lên cao... 15/8/1977
Con đường số Bốn
Con đường số Bốn về miền Tây Như đi thanh thản trong vườn cây Chuối, xoài bao quả thơm lừng gió Dịu cả trời trưa ong bướm bay
Con đường số Bốn về miền Tây Hai bên đường nhựa lúa hây hây Nắng bỗng vàng hơn màu của nắng Tưởng sân hợp tác dọn về đây
Con đường số Bốn về miền Tây Muốn ôm châu thổ trong vòng tay Con sáo sang sông nhờ điệu lý Điệu lý đưa anh đến chốn này
Con đường số Bốn về miền Tây Người lên biên giới chuyến xe đầy Lá cờ đỏ ấy như tay vẫy Ấm cả con đường trong ráng mây
Con đường số Bốn về miền Tây Hoa ở đây mà hương ở đây Em về sông Hậu mai anh đón Đồng đất đang cần bao cánh tay
Con đường số Bốn về miền Tây Để cho thương nhớ đến bao ngày Mới một lần qua mà đã thế Nữa là quê kiểng ở nơi này... Cần Thơ, 1978
Tháng ba hẹn hò
Em về Đà Nẵng hôm nay Khuất sau núi, khuất sau mây đỉnh đèo Ngoài này anh đứng trông theo Khói con tàu lẫn trong chiều hoa lau Gió từ đâu, gió từ đâu Lòng ánh con sóng bạc đầu trào lên!
Nhớ sao ngày ấy gặp em Ba lô vương bụi cao nguyên anh về Chật đường với súng với xe Với tiếng cười với ấp e buổi đầu Trao hoa em đứng hồi lâu Áo nữ sinh với áo màu lá cây Em như búp huệ trên tay Anh như nắng đến dát đầy cánh hoa Ngũ Hành năm nhánh xòe ra Sông Hàn xanh, khiến Sơn Trà non tơ Phố phường rộ một màu cờ Anh bộ đội hóa một từ thân quen.
Mười năm ngày ấy gặp em Để nay Đà Nẵng thành miền quê chung Bận nhiềuchưa thể về cùng Đưa em một bước một dừng trông theo Mây dăng níu lấy đỉnh đèo Anh về níu lấy bao nhiêu hẹn hò Tháng ba em nhé hãy chờ Bến sông Hàn với con đò nôn nao.
Các anh đi
Tặng đại đội 209 An Sơn, Thuận Hải truy quét tàn quân Phun-ro
Các anh đi nhữngnơi chưa có ai qua Bao cánh rừng quanh năm không ánh nắng Lá cây mục và rêu mốc trắng Dấu chân voi tha thẩn rừng già
Đêm đỉnh núi lạnh gai người đốt lửa Lửa cũng run bần bật rồi tàn Mưa xối nước ngồi gốc cây thức đợi Đêm dài như mùa rẫy quê nhà Với muỗi trắng, ruồi vàng Với cơn sốt nhai hết lá rừng không đỡ khát Chăn đắp rồi muốn đắp cả vòm cây Với đá sắc bàn chân không cất nổi Với vắt cơm khô gọt vỏ mấy lần Với ba lô, gạo, súng trên lưng Với thương nhớ mẹ già nặng gùi trên rẫy bắp.
Các anh đi Những Gia Rích, Sa Pha Những Lăng Bá, Sương Mù Những Long Lanh, Tập Lá Trận đánh gối lên nhau như ngày gối lên ngày Phía trước các anh là giặc giã Đêm ngủ rừng thấy biển mặn trong mơ Là súng nổ là hành quân gấp gáp Muốn hát cùng cây đành phải thì thầm Sau lưng các anh phố nối với làng Quá yên ả, lời ca như lửa thắp.
Là lúa mùa tiếp theo mùa bắp Là phiên chợ mai là một buổi khai trường
Anh ở giữa như con đê ôm vòng châu thổ Thương mùa màng chân choãi đứng quanh năm
Ước gì mai đây hết giặc Anh rung mã la nghiêng ngả nhà làng Cô gái thẹn thùng bỏ trầu, mời thuốc Nhìn trăng rừng đắm đuối một vành môi...
- Nhưng bây giờ phải đánh giặc thôi Chưa hết giặc mình chưa ưng cái bụng! Anh nói thế và cầm lấy súng Phía sau anh thanh thản một vùng trời... An Sơn, 7/1981
Biển
- Em rằng biển cũng nghèo thôi Sắc màu thì phải lụy trời nắng mưa Muốn nên sóng cậy gió đưa Dáng hình âu cũng do bờ mà nên Bao sông gửi nước giao duyên Biển còn một chút của riêng: mặn mà.
- Em là biển của anh Và Dù bao năm tháng vẫn là triều dâng Thủy chung riêng một tấm lòng
Cho anh đi đến tận cùng nước non... 1977
Con về
Hơn mười năm đánh giặc con về Tóc mẹ nắng đọng vào quá nửa
Con lớn lên đầu chạm vào khung cửa Mẹ vẫn lo bậc thềm nhà cao Mười năm ngày nào mẹ cũng ước ao Con về thăm dù chỉ là chốc lát Mười năm mẹ ăn bữa nào cũng nhạt Có miếng ngon mẹ dành dụm chờ con Đêm dài hay đêm tròn. Bao lo lắng lại vòng về con cả Ngày bom đạn mẹ quên mình vất vả Chỉ thương con nơi hòn đạn mũi tên Tháng ba mươi đêm lòng mẹ trăng lên Ánh sáng soi đến nơi con ở.
Bây giờ con về bên khung cửa Mẹ ngỡ ngàng như chưa dám tin Tay khẳng khiu cơi trầu mẹ têm mẹ bảo cau mùa này sai quả Nghĩ thương mẹ già vất vả Thèm tiếng gọi bà như thèm lửa mùa đông Mười năm chiến tranhcon sống với nắng nồng Nay đi đầu trần mẹ lo con cảm nắng Gánh nước e vai con da mỏng Giã gạo sợ bàn chân tê Thổi cơm ngại sống ngại khê Cầm cuốc cán long, cầm cày gãy điệp Đời bộ đội dạy con làm gì cũng biết Thắng giặc rồi con trở về đây Mẹ vẫn coi con thơ bé những ngày...
Mẹ như cây đào quên nỗi mình gầy Dồn cho hoa lửa ấm Mẹ là mặt trời cho con đi muôn dặm Mỗi sợi bạc trên đầu - một tia nắng cho con... 6/1977
Ký họa
Lưng lửng chiều sương lưng lửng Hoa đào e ấp ở đầu cây Tiếng chim bất chợt trong im lặng Sóng sánh rừng xa sóng sánh mây
Sóng sánh dù hoa phiên chợ Tết Nhạc ngựa trốn tìm trong tán cây Vách núi nhà ai nhen lửa bếp Không gian sóng sánh rượu cầm tay
Bỗng nhiên rũ hết ngày sương giá Điểm tựa tinh khôi giữa đất trời Tở mở đầu non cây nhú lá Rì rầm cuối bãi suối vang lời
Tiếng cười ai đó như cầu bắc Dẫn lối anh tìm ra dáng em Dáng em ở giữa hư và thực Thấp thoáng hoàng hôn trăng đã lên
Mùa xuân như thể thư tình mở Hai đứa hai đầu vẫn đọc chung Trời đất nói gì trong sắc cỏ Như ngàn nét chữ trước mênh mông... 1985
Tiếng hát trên trận địa
Chẳng có gì hơn là một chiếc ghi ta Dây đàn gỡ ra từ dây điện thoại Hộp đàn vỡ sau đợt hành quân Khóa lên dây cái còn cái mất.
Ấy là nhạc cụ của đại đội chúng tôi Những đêm liên hoan bên bệ phóng Chúng tôi hát cùng mặt trời cùng ánh sao khuya Cùng những ngày đã qua và những ngày đang tới Chân mây chớp lên nhức nhối Cơn mưa oằn mái rạ một miền quê Quê hương ở xa thư chạy mấy tuần Con tem bạc như người già trước tuổi Báo cả tháng đọc dồn mà vẫn mới Tóc cắt cho nhau mái trắng mái xanh Sức trai tráng áo mau sờn dễ rách Lấy dây đồng khíu lại để chờ kim Hôm trời mưa thì lính ta rất khoái Đỡ xuống khe tắm giặt được đôi tuần Leo núi nhiềulại nở bắp chân Ở hầm nhiềudáng đi hơi cúi Sống trên núi nên mình cao hơn núi Trăng hôm già nhợt nhạt dưới thung sâu
Chúng tôi hát có cần gì đâu Tăng âm và ánh sáng Nếu hát sai thì xin hát lại Chung tấm chăn đơn còn lạ lẫm điều gì
Chúng tôi hát ngay bên bệ phóng Công sự cao tiếng hát dâng đầy Quả đạn bềnh bồng Bốn cánh xòe như mái chèo trên sóng Khi giặc đến đạn rời bệ phóng Tiếng hát nâng lên hay đất mẹ nâng lên? Mục tiêu xóa trên màn hiện sóng Cánh ra-da thanh thản hứng sao trời
Và tiếng hát lại cất lên Như chiếc đòn gánh khỏe Quảy vơi đi bao nỗi nhọc nhằn... Đoàn Bái Tử Long 1981
Hai bờ châu thổ
Em ngồi đan lưới trên bờ Bao sợi chỉ bấy nhiêu nỗi nhớ Tấm lưới đan xong vẫn còn bỡ ngỡ Anh mang ra khơi
Trao lưới cho anh em chẳng nói nên lời Đôi mắt cứ nhìn vào đâu đó Biển bao la tấm lưới nào cũng nhỏ Chẳng nói gì cho thương nhớ mênh mông
Nơi người đi chớp lửa mưa dông Con cá trộn với mồ hôi mặn Tấm lưới buông nơi mặt trời lặn Và khi kéo lên kéo cả mặt trời lên
Này con cá ót này con cá phèn Này con cá thu này con cá đé Hãy theo ta về với bờ bến nhé Biển mặn mòi gửi sóng đến trăm nơi
Đêm ở biển anh hay nhìn lên trời Trời là lưới sao mắc vào lấp lánh Có phải lưới của em đâu nên những ngôi sao ranh mãnh Đến sáng ngày để lại lưới chơ vơ...
Có một điều như thực như mơ Khi kéo lưới bỗng gặp em đan lưới Giữa trập trùng biết rằng anh chẳng tới Vẫn đợi hoài biển vỗ sóng trong tim
Mặt trời từ nơi anh nối đến nơi em Tấm võng nhớ thương mắc hai bờ thương nhớ Đôi tay cần cù như phù sa màu mỡ Châu thổ xanh bồi đắp cho đời... 2/6/1977
Thương em
Tặng C.
I. Một mình em, một mình em Ban đêm với một ngọn đèn là hai Ban ngày c ùng v ới m ặt tr ời Gánh bao công việc cho người ra đi
Anh đi bom đạn có khi Nắng mưa phải buổi suối khe phải chừng Súng dài bè bạn chung lưng Ôm nhau ngủ lán ngủ rừng cũng vui
Một mình em đứng em ngồi Bữa cơm còn vắng câu mời, bát đưa Thương em ra chợ ngẩn ngơ Cái làn rau xếp với dưa chẳng đầy
Anh thì nay đó mai đây Tuổi xuân với khẩu súng này trong tay Cây thông vui với gió lay Cây cầu nối với bờ này bến kia...
II. Lá thư em viết giữa khuya Nét về chập tối, nét về ban mai: Anh đi núi rộng sông dài Sao hôm nối với sao mai trập trùng Rét nhiềuáo có dày không? Hanh khô nước có đủ dùng hay khan? Còn em trước xóm sau làng Phao dầu, viên thuốc, mùa màng chung lo Miếng khi đói, gói khi no Bát cơm giáp vụ nghiêng bồ giúp nhau Anh đi đâu, anh về đâu Nhớ nhà chân có vấp đau bao giờ? Chiến hào nhữngđêm gió mưa Mái tăng có giữ được khô chỗ nằm?
Em canh cửi, em dâu tằm Bát cơm ăn đứng lại thầm nhớ anh Bao nhiêu trái chín để dành Thương anh thèm cả bát canh cua đồng
Việc nhà em gánh em gồng Cho anh trấn giữ một vùng nước non Anh đứng lo nghĩ ngổn ngang Khi nào bớt giặc về làng mấy hôm...
Thư em như trận mưa nguồn Anh như cây cỏ bồn chồn búp xanh Đầu đau khỏe khoắn mái đình Cậy vào cây cột một mình đứng nâng... Yên Lãng, 1-1981.
Thơ gửi con
Cho Đoàn, Đồng
Bố lên rừng trọn tuần trăng Nhớ thương suốt tháng nên rằm cho con
Nhà mình cái cảnh neo đơn Một người vắng bỗng rộng hơn căn buồng (Căn buồng mười mấy mét vuông Nào bàn nào tủ nào giường. Còn đâu...) Anh em con trốn tìm nhau Cái chân chưa kín, cái đầu choài ra Giữ nhà nên chơi trong nhà Mẹ về hai buổi được ra với trời...
Ước gì gần lại đôi nơi Bố đưa hai đứa lên chơi vài ngày Tha hồ theo đội ươm cây Chè gieo sớm để mai ngày búp non... Hay đi với đội khai hoang lật trang hoang dại sang trang mùa màng Con đi thả sức dọc ngang Chân dừng đội nọ lòng sang đội này.
Yêu thêm mảnh đất miền Tây Thương con bố chẳng ngơi tay mở rừng Mai đây từ một căn phòng Con đi ra với mênh mông đất trời... Đà Lạt, 24/8/1977
Tháng Tư năm ấy
Tháng Tư năm ấy Chúng tôi về Sài Gòn Với ba lô vương bụi đất Trường Sơn Với đôi dép cao su qua bao chiến trận Với cánh chim Lạc Việt. Quần tụ về núi sông.
Tháng Tư năm ấy Những quân đoàn Trong vòng tay thành phố Trong vòng tay nhân dân Nụ cười và nước mắt Cờ và hoa.
Tháng Tư năm ấy Chúng tôi mang về một sự thật Chúng tôi mang về một vầng trăng Có thể vầng trăng chưa tròn Khi quay nửa vòng trái đất Nhưng đó là vầng trăng vằng vặc Từ trống đồng bay lên...
Tháng Tư năm ấy Những chuyến tàu thống nhất Những bưu cục mở ra vội vã Tìm nhau trên mặt báo Tìm nhau qua dáng hình Tìm nhau qua giọng nói Đất nước gặp trang Kiều Gặp Lục Vân tiên ngày tái hợp.
Tháng Tư năm ấy. Chúng tôi về Sài Gòn Như một điều không thể khác Chúng tôi gặp bến tàu đưa tiễn Bác Để bây giờ thành phốbiết buông neo.
Tháng Tư năm ấy Tháng Tư ngày ấy Suốt đời nhớ mãi một mùa xuân... 11/3/1983
Chiều chia tay trên đường Thanh Niên
Tặng Lê Trung Nguyệt
Tiễn nhau trên đường Thanh Niên Hai bờ sóng vỗ bao điều náo nức Tán phượng mang bầu trời xuống thấp Cơn gió chen ngang câu nói ngập ngừng
- Ngày mai anh đi em có buồn không? Con đường đôi một mình em đến lớp Một mình em giữa hai bờ nước Cây phượng cây bàng cành cứ níu sang nhau?
- Em chẳng buồn đâu Chỉ nhớ anh nơi rừng hồi, rừng quế Đường biên giới là vòng tay của mẹ Là vòng tay của em Đêm đêm khi vầng trăng lên Em gửi một vành trăng in trên nòng súng Anh đừng nghĩ em còn bé bỏng Đã là cây đều mang dáng của rừng!
Cơn gió chen ngang câu nói ngập ngừng Con đường ngắn trong chiều dài lưu luyến Nơi biên giới ngày mai anh đến Làm cánh rừng ngăn cơn bão lăm le
Để tiếng sáo diều ran ríu với bờ tre Ống khói thở nhịp đất đai xây dựng Lúa cho đồng mùa nắng Người cho nhau tiếng hát của người.
* Chiều đưa nhau cái nắng cũng bồi hồi Anh mang về nơi súng nổ Đường biên giới giữ nguyên lành xứ sở Bắt đầu từ con đường chúng ta đưa nhau... 23/11/1978
Giữa mênh mông trời xanh
Giống như một dòng suối Bất ngờ rồi chia tay Tưới mát bờ vai ấy Xanh suốt chiều xa xôi
Anh ước là dòng sông Uống đôi dòng suối đó Anh ước là ngọn gió Đung đưa hai bờ xanh
Ngày nào lên điểm tựa Hòm đạn vác trên vai Giữa nhì nhằng chớp lửa Mái tóc xanh mái đồi
Giữa lưng trời lửa khét Giữa lưng trời đạn rung Giữa lưng trời mái tóc Giữa lưng trời dòng sông!
Nhưng rồi trong chốc lát Em về đâu em ơi? Anh như người đang khát Nhìn dòng sông cuối trời!
Nên anh thành tiếng gọi Giữa ồn ào âm thanh Nên anh thành chóp núi Giữa mênh mông trời xanh... Hà Nội, 79-83
Những lá thư đổi mùa
I. Mùa đông Anh ghé thăm nhà Em dẫn học trò đi thực tế Cái mùa đông sao mà rét thế Suốt con đường lá sấu rụng vàng hoe Thế là anh lại đi Lòng những giận những thương lẫn lộn Với công việc đêm ngày bận rộn Thư viết về tháng có tháng không Ấy thế là suốt cả mùa đông Thư em đến ấm nồng như lửa Vây quanh anh bao nhiêu thương nhớ Đến trời cũng vội nắng hoe lên.
II. Mùa hè Em tới thăm anh Anh đã xuống bản xa công tác Thuốc với chè em mang ra phân phát Bạn bè anh ái ngại nhìn em Em ra về đường cứ thấy xa thêm Vạt cỏ cháy ráng chiều bốc lửa Sao anh chẳng nói gì, để lỡ - thầm trách anh - đường đất có gần đâu Công tác về thư trước nối thư sau Thương em lắm con đường xe xóc quá Thư anh về như cơn mưa kỳ lạ Em cười thầm Ve ngoài phố thôi kêu.
* Em ơi em bởi có một tình yêu Nên thời tiết cũng chiều lòng ta đó Và đất trời như thư tình để ngỏ Chỉ dành riêng cho đôi lứa yêu nhau... 28/4/1984 Thơ tình trên biển Biển như cô gái lớn lên Biết bên dậu có mắt nhìn với sang Sáng áo lá, chiều áo lam Giữa trưa áo sáng từng làn sóng thêu Bấy lâu chót đã thầm yêu Mà bờ cát cứ sớm chiều lặng im Biển duyềnh lên Biển duyềnh lên Cho ngàn con sóng bắn tin vào bờ...
Bờ yêu biển đến thẫn thờ Đắm say nhiều có bao giờ nói đâu Trách ai chẳng hiểu lòng nhau Dựng trăm con sóng cho đau nỗi bờ Bờ càng như tỉnh như mơ Đã vây quanh biển vẫn ngờ còn xa Giãi bày bờ cát nắng pha Lòng trung trinh chẳng nói ra sao mòn
Nghĩ rồi biển hết giận hờn Thương bờ quá, sóng bồn chồn riếng ru 1978
Chiều mưa trên sông Cấm
Sông Cấm chiều mưa như rộng ra Nhà ở bên sông chẳng rõ nhà Người sang phà Bính chân mau bước Còi mới vang lên tiếng đã nhòa
Nhà máy xi măng trời lẫn khói Nhịp cầu Thượng Lý nối bờ mưa Thuyền ai loáng nước sào phơi lưới Trời cuộn trong buồm gió ngẩn ngơ
Vật Cách lưa thưa cần cẩu dựng Lưa thưa ống khói mấy con tàu Sắc cờ bè bạn đôi giọt nắng Đủ để cho người thương nhớ nhau
Tàu về Hạ Đoạn mang về cá Chớp bể neo vào sáng bến mưa Cần cẩu hết mình quay hối hả Bếp chiều ai đó nhóm lên chưa?
Khẩu súng trên đê trùm áo bạt Nhấp nhô mũ sắt lính phòng không Mấy cô thợ cấy đưa câu hát Như đẩy tao nôi mát cả đồng
Sông Cấm chiều mưa như nhận lấy Nắng nồng đất cảng dưới dòng trôi Lửa phượng phố nghèo nguôi sức cháy Mùa thu gửi lại. Hải Phòng ơi... Cảng, 12/1980
Ghi trên điểm tựa
Ba vành khăn một đỉnh đồi Một đỉnh đồi với ba người chúng tôi Ăn thì đứng, ngủ thì ngồi Trăng non hay miệng một người rất quen Chắc từ xóm ấy trăng lên Trăng lên như thể làm duyên cho trời Chúng tôi chốt ở đỉnh đồi Mang tên cho đất - đất phơi xác thù
Hầm kèo, hầm ếch nhấp nhô Toàn trai tráng lại đi gù cái lưng Ba lô con cóc quai chùng Ba người thành của cải chung ba người Ba khẩu súng một quả đồi Ba quê hương với một trời mênh mông Ba người một mũi xung phong Ba tia chớp nở từ cùng đám mây Ba người như thể ba cây Ba cây súng dựng núi này cao hơn Dù cho trăm đợt sóng cồn Chúng tôi còn, Tổ quốc còn người ơi
Đánh xong giặc, phút thảnh thơi Ngồi lau súng hát đôi lời nhặt khoan Nhìn nhau rồi bỗng cười vang Ba anh lính hóa một dàn đồng ca... Chi Ma, 2/1979
Bài thơ tình của lính
Anh đi tìm em, anh đi tìm em Cô gái trồng rừng ở giữa rừng rộng quá Rừng vẫn quen mà sao thấy lạ Gió tìm cây lòng anh bỗng rì rào
Em ở nơi nào, em ở nơi nào Rừng lắm suối, suối đâu cũng chảy Qua rừng quế, rừng hồi chẳng thấy Đến rừng tre mong một sự tình cờ
Người ngẩn ngơ đường cũng ngẩn ngơ Ơ dáng núi lại làm anh dịu mát Gặp một nhịp cầu hình như mới bắc Mối lạt dang ai buộc vẫn chưa khô
Nước chảy lơ thơ Ước gì được về nhà dối mẹ Rừng ơi rừng nỡ mênh mông thế Cây liền cây anh vẫn một mình
Bảo anh si tình, ừ cũng si tình Trách gì lính qua nhữngngày nắng lửa Em lên chốt đạn vây bốn phía Bàn tay mềm vết thương anh đỡ đau
Bây giờ em đang ở đâu? Sau trận ấy em khônglên chốt nữa Cô gái trồng rừng ươm cây thương nhớ Xanh bâng khuâng trận địa một vùng
Anh đi tìm em khó nhọc vô cùng Cánh chim lạc giữa bốn bề cây lá Còn em đến cứ như phép lạ Súng vừa vang mái tóc đã ùa lên
Giá mà anh tìm được nơi em Anh sẽ đón em về với chốt Vết thương lành băng anh vẫn buộc. Bởi chưa ai cởi được... lòng mình... 8/1979.
Có lẽ nào em đã đi xa
Có lẽ nào em đã đi xa Sau trận bom tiếng hát em còn đấy Cánh rừng cháy và bầu trời cũng cháy Chỉ con đường còn đó đón xe qua
Có lẽ nào em đã đi xa Đêm suối lũ giữa ngầm em đứng đó Suối rộng quá mà dáng em lại nhỏ Bao xe đi cửa kính nước mưa nhòa
Có lẽ nào em đã đi xa Ngọn đèn nhỏ đỉnh đèo vẫn sáng Như bình minh giữa một vùng chạng vạng Cho người qua yên tĩnh ngỡ quê nhà
Có lẽ nào em đã đi xa Tay con gái khéo đường kim mụn vá Áo đồng đội trăm thứ mồ hôi lạ Xe chỉ luồn kim câu hát mặn mà
Có lẽ nào em đã đi xa Tóc lá sả thơm suốt đường con gái Phong lan ngụy trang hoa cuối mùa nở mãi Nụ cười em gửi lại trong hoa
Có lẽ nào em đã đi xa Vầng trăng hỏi vào đêm, bông hoa hỏi vào ngọn gió Đều như thấy em vừa đến đó Vết chân in đẹp lối em qua
Có lẽ nào em đã đi xa Ngày toàn thắng biết bao người đều hỏi Con đường đỏ cháy lên như tiếng gọi Em ở nơi đâu? Ngơ ngẩn rừng già
Có lẽ nào em đã đi xa... 1977
Mặt trời
Đợt thứ nhất Pháo chúng bắn sang bảy trăm năm mươi quả Đá không còn là đá Cây không còn là cây Triền đồi như ruộng mạ mới trang gặp trận mưa rào Mười chiến sĩ chảy máu tai...
Đợt thứ hai Pháo chúng bắn sang một nghìn hai trăm quả Đá tan ra thành đất Đất tan thành bụi trời Cây bị nghiền như làm bột giấy Triền đồi đất lỏng Hai mươi chiến sĩ điếc đặc Bụi đỏ táp đầy người.
Đợt thứ ba Đợt thứ tư Không ai còn nghe pháo nữa Chỉ còn thấy chớp lửa Và sức ép liên hồi Như trái núi đè lên ngực Mọi người nhìn nhau Lấy tay làm hiệu Nhìn đôi môi mà đoán ra lời Không thể nói gì Không thể ra mệnh lệnh Sự tinh khôn của lính Tìm ra một cách thông tin Lấy dây buộc vào thắt lưng! Giật mạnh ấy là giặc đến. Sau pháo bắn bộ binh giặc tràn lên Kèn đê rúc liên hồi Sao đỏ như tàn lửa rơi Triền đồi bụi hòa vào bụi Năm mươi nét Ba mươi nét Mười mét Sợi dây căng ra suốt dọc chiến hào Đạn đồng loạt quét vào lũ giặc Sườn đồi quang đi loang lổ xác thù.
Hoàng hôn Người lính tạm tháo những nai nịt quanh người Tạm chút bỏ nỗi nhọc nhằn trận mạc Tháo sợi dây ở thắt lưng ra Níu mặt trời vào điểm tựa Và ở đấy mặt trời không lặn nữa... Hà Tuyên, 1984.
Tiếng hát sau trận đánh
Sau trận đánh trời xanh như mới thấy Nắng bỗng mang sắc lúa ở quê lên Dọc chiến hào nhiềuchỗ đất dày thêm Người với súng ngỡ ngàng sau đạn lửa
Lá cờ Đảng vách chiến hào rực đỏ Hay mặt trời từ đỉnh núi bay lên Chúng tôi đứng trang nghiêm Nghe đồng đội đọc đơn gia nhập Đảng
Cánh tay anh còn găm mảnh đạn Máu thấm qua mấy lớp băng xô Cánh tay anh có phải con đê Cho cây lúa khôngbị vùi dưới sóng Khi quân thù cách chiến hào một chiều dài khẩu súng
Anh bật lên sáng loáng đường lê Trung đội theo anh Sau ánh chớp nhoáng nhoàng lửa đỏ Sườn đồi phơi xác giặc ngổn ngang
Giờ anh đứng trước lá cờ chói lọi Lá đơn cầm ngọn gió rung rinh Chúng tôi đứng sau anh Như câu hát dưới từng nốt nhạc
Rồi tất cả chúng tôi đều hát Đấu tranh đây là trận cuối cùng Trời trên đầu nắng lọc xanh hơn Chiến hào ấm trong vòng tay đồng đội Lá cờ đỏ như một lời kêu gọi Vòm ngực phập phồng khẩu lệnh xung phong 1981
Một buổi đường xe mà anh chưa thể
Một buổi đường xe là anh về bên em Lại sóng sánh hồ Tây Lại dung dăng chợ hoa Hàng Lược Lại đạp xe Yên Phụ, Nghi Tàm
Một buổi đường xe là anh về bên em Lại rối bận những dầu những gạo Nồi bánh luộc phải bốn mùa tần tảo Phiên chợ đông ngơ ngác giữa người mua
Một buổi đường xe là anh về bên em Cánh đào trong bình đang nở Hương khói thơm trên bàn thờ tiên tổ Đêm giao thừa anh và em
Một buổi đường xe là anh về bên em Bao sự thật chẳng còn phỏng đoán Vòng tay anh qua đạn dày lửa đạn Lại dịu dàng ôm em...
* Chỉ một buổi đường xe là anh về bên em Mà anh chưa thể Vì kẻ thù Cũng một buổi đường xe Là chúng ùa đến cửa Mùa xuân sẽ cháy bùng trong lửa!
Chỉ một buổi đường xe Mà anh chưa thể... 1985
Gặp Rừng Nga
Căn hầm nửa nổi nửa chìm Dưới tán lá rừng hồi rừng quế Gió đông bắc vuốt trên mái lá Đêm biên cương mờ ảo sương giăng
Sau giờ trực chiến chiến sĩ trở về nhà hầm Bỗng gặp Rừng Nga Gặp Lê-ô-nốp Trang sách mở ra bát ngát phương trời Những cánh rừng Tai-ga Ngàn tháp xanh trên tuyết trắng Những cánh rừng bạch dương Mỗi thân cây một mặt trời dựng đứng Lá non tơ trong trẻo đến khôngngờ
Rừng Nga Có phải được ươm từ chiến hạm Rạng Đông Từ thành phố Lê-nin trong vòng vây phát xít
Rừng Nga Ai gieo hạt từ nhữngngày giá rét Tuyết rơi mỗi căn buồng thiếu củi, đói ăn
Rừng Nga Bao bà mẹ góp cho đời hạt giống Tiễn con đi biết chẳng đón con về
Rừng Nga Hạt ươm từ Hồng trường ngày chiến thắng Cờ nhữngbinh đoàn phát xít chấn thành non
Rừng Nga Hạt ươm từ cánh rừng A-déc-bai-dăng Từ hầm mỏ vùng Đôn-bát
Rừng Nga Dưới mặt trời đỉnh tháp Crem-li Những cánh rừng bật dậy Những cánh rừng xanh cho trái đất cùng xanh Cánh rừng Nga gọi cánh rừng bao lục địa Cánh rừng Nga như thành lũy Ngăn bão dông cho tiếng hát tìm nhau Những cánh rừng xanh mãi đến mai sau Bóng mát cho trẻ con chơi Lá cành cho chim làm tổ Và những cánh rừng hóa mình thành gỗ Bắc suốt hành tinh một nhịp cầu...
Biên cương Cây súng thức dọc chiều dài biên giới Làm cánh rừng ngăn cơn bão tới Chúng tôi gặp rừng Nga...
Thấp thoáng
Biển sâu thấp thoáng bầu trời Cánh cò thấp thoáng trong lời mẹ ru Dòng sông thấp thoáng con đò Mùa đông thấp thoáng mơ hồ nắng xuân Thơ anh thấp thoáng bao lần dáng em Giữa chiều thấp thoáng trăn lên Quê nhà thấp thoáng bao miền nước non Hoa nhài thấp thoáng hương thơm Thời gian thấp thoáng qua trên đầu mình Người xinh thấp thoáng càng xinh Lời nghe thấp thoáng hóa thành nhớ lâu Nụ cười thấp thoáng hoa ngâu Cánh chim thấp thoáng về đâu cuối trời Bát cơm thấp thoáng mồ hôi Tuổi già thấp thoáng một thời trẻ thơ Khơi xa thấp thoáng bến bờ Nắng nôi thấp thoáng tình cờ hạt mưa Bây giờ thấp thoáng xa xưa Chuyến tàu thấp thoáng bao ga dọc đường Khói chiều thấp thoáng trong sương Núi cao thấp thoáng con đường xa xăm Trăng non thấp thoáng đêm rằm Đắng cay thấp thoáng tháng năm ngọt bùi...
Vì bao thấp thoáng trên đời Nên cây súng cứ ngời ngời trong tay... 1981-1984
Cô gái đánh dấu đường bay
I. Anh cảm ơn đôi bàn tay Vừa mới cầm trăng ở cuối trời xuống đồng vụ gặt Vừa gội mây trong hương sả hương chanh Vừa mới nói lời chân thật Với người con trai qua năm ngón thon mềm Vừa mới dao xây cắt từng khoảng nắng Vừa mới bao nhiêu rối bận riêng chung Tay chai cộm chỗ đồi chỗ núi Giữa mênh mông công việc đời thường.
II. Tấm mi ca trong đến lạ lùng Trong như là không có Em đứng đó lắng nghe trong tổ hợp Những âm thanh từ trăm ngả báo về Đường bay hiện lên qua hồi hộp đầu chì Tọa độ ấy kẻ thù đang rình rập Em lôi chúng ra trước mặt Như mang khoảng đêm bầy giữa ánh ngày
III. Trước tấm mi ca Những cán bộ chỉ huy Những sĩ quan tác chiến Nhìn đường chì em đánh dấu Gọi trận địa phòng không quay hướng quay tầm Và trận đánh diễn ra Bầu trời như kính vỡ Đường đạn thẳng căng lao đến máy bay thù Lửa đỏ Bao nhiêu đôi mắt nhìn lên Rồi ống kính quay phim chụp ảnh Máy bay rơi Đạn nổ hoa cà...
IV. Lặng lẽ Em rời tấm mi ca đánh dấu đường bay Ra mái hiên gỡ tóc. Đoàn Hạ Long, 14/1/1981
Đất nước những ngày này
Khi con lớn lên Con có thể bay vào vũ trụ Từ sao Kim, sao Hỏa con nhìn về Dằng dặc những khu công nghiệp Những tháp khoan dầu Những cánh đồng mênh mông châu thổ Nhưng con không thể nhìn về những ngày này Bằng thấu kính tầm xa Con hãy nhìn vào trang thơ Cha viết. Đất nước những ngày này Bao nghĩa trang chưa đón hết người về Bom đã rơi Lạch Trường, Đồng Hới Dòng sông nào cũng tiếng bờ nam gọi Hạt gạo sông Hồng sáng dọc Trường Sơn. Lá cờ đỏ vừa cắm vào Đất Mũi Bảy Núi, Tây Ninh gặc đã tràn sang Và một giải biên cương phía bắc Câu Kỳ Lừa nhịp gãy chém ngang sông.
Nếu không có Đảng, đất nước sẽ về đâu Trước bao điều dữ dội...
Cái đói nghèo còn theo mãi chợ sớm chợ chiều giá gạo như nước lên Bữa ăn thành mối lo ngày đêm Vài mét vải hai năm nay mặc tạm Bao cám dỗ những chân trời di tản Kéo người nhẹ dạ ra đi Nắng hạn chưa qua, bão lụt lại về Mùa màng thất bát Cái cũ kỹ như sợi dây trói buộc Đâu sao Khuê lấp lánh phía chân trời?
Trước bao điều dư dội Nếu không có Đảng mình đất nước sẽ về đâu...
* Khi con lớn lên Chuyện những ngày này sẽ là cổ tích Con nhìn vào mái tóc cha Chắc xanh lại một thời trai trẻ Và qua những lời cha kể Nâng con lên vượt sức hút hành tinh.
Anh vẫn giữ bông hồng trắng ấy
Có thể em không tin Bốn mươi tuổi rồi anh vẫn giữ bông hồng trắng ấy
Anh là lính của một thời giặc giã Đường hành quân đi suốt tuổi xuân Khi anh vượt Trường Sơn Làng mình bom nổ Gian bếp nhỏ trở thành nhà ở Em mắc màn bồ hóng nhọ bàn tay Sanh ố bom em trồng một vườn cây Mai ngày dựng nhà trên nền cũ Anh đi qua cánh rừng mùa khô Qua dòng sông mùa lũ Qua những năm tháng chênh vênh Qua những chiến trường chênh vênh Bởi có em đang ở gian bếp nhỏ Như xà ngang giữ vững cả vì kèo.
Có thể em không tin Bốn mươi tuổi rồi anh vẫn giữ bông hồng trắng ấy.
Biên cương hoa bann ở sáng rừng Và sương buông như khói bếp chiều chiều Điểm tựa! Đất nước ở phía sau không thể lùi được nữa Lùi một bước là giặc ùa đến cửa Bà con mình rồi sẽ sống ra sao! Biên giới này không để giặc vào Cột mốc dựng chân dung chiến sĩ. Chiều nay em lội xuống đồng Lá lứa sắc mồ hôi lại mặn Con chim tránh nắng tìm bụi cây Em và mặt trời đối mặt Chợ huyện gạo kém hơn phiên trước Về nghiêng bồ ăm ắp nỗi lo Nền nhà cũ trồng thêm dăm luống củ Vẫn cái gian bếp nhỏ Em mắc màn bồ hóng nhọ bàn tay Kỳ phép năm vội vã mươi ngày Anh chỉ kịp đẵn ngâm dăm cái cột Mưa ơi mưa hãy đừng làm mái dột Em khỏi mang xô chậu hứng lanh canh...
Bởi có em nên anh nhận ra anh Con thác chảy phải nhờ độ dốc Như cây kia phải nhờ cái gốc Cho lá cành vươn mãi tới cao xanh
Bốn mươi tuổi rồi vẫn giữ trong anh Cái bông hồng trắng ấy... 1983.
Mùa xuân
Trời như tường vừa mới quét vôi ve Sợi mây trắng hay ai vương nét chổi Và nắng cứ tìm cây len lỏi Để cho mình mềm mỏng giữa tươi xanh.
Suối hiện ra nét đậm nét thanh Hoa thấp thoáng chỗ mờ chỗ đậm Núi như bếp ủ trong mình lửa ấm Cho khói bay thư thái tản vào mây
Chim như là lâu lắm mới gặp bầy Nên vồ vập cất lên trăm giọng điệu Gió và gió la đà men rượu Làm đất trời như tỉnh lại như say
Em về đâu trong buổi sáng xuân này Như không biết có người đang nhớ Con đường rừng khuất chìm trong cây lá Đã cho em thoáng hiện mơ hồ?
Bến cảng sóng xô Năm tháng đợi, cầu tàu anh vẫn bắc Mây xa lắm theo sóng về vẫn gặp Chỉ riêng em tít tắp nơi nào?
Rồi bỗng nhiên em hiển hiện trên cầu Anh trấn tĩnh để mình không hóa đá Pháo bỗng nổ, đất trời hư ảo quá Đào đột nhiên mang xác pháo lên cây
Anh ngỡ ngàng Xuân ấm trong vòng tay... |