TNc: Nhà văn Nguyễn Khắc Phục vừa hoàn thanh vở kịch thơ Thế trận Bạch Đằng giang. Đây là vở thứ 70 do ông sáng tác. Nguyễn Khắc Phục với một khối lượng sáng tác đồ sộ tiểu thuyết, kịch bản phim, kịch, thơ và gần đây ông còn nhảy sang hội hoạ. Ông vừa gửi cho Trannhuong.com để công bố đầu tiên tác phẩm này. Từ ngày 23-6-2009, chúng tôi sẽ giới thiệu vở kịch của ông
CẢNH 3
Thành Đại La Thành Đại La, trống trận giục liên hồi, ác chiến diễn ra giữa các nghĩa sỹ Ái châu và quân Nam Hán giữ thành... Lý Tiến run rẩy - Quân Ái châu ở đâu ra mà đông thế? Quân Nam Hán - Bẩm Thứ sử, giặc đã phá tan cổng thành phía Nam và phía Tây Cổng phía Đông cũng sắp mất! Lý Tiến vớ được Khổng Lang Trung - A, tên dối trá đây rồi Sao ngươi theo sứ bộ dám về bẩm báo Dương Đình Nghệ mừng rỡ nhận tước phong thứ sử Ái châu Xin đời đời thần phục thiên tử Mà chữ viết trên sắc phong chưa kịp khô Hắn đã xua quân ra đánh Đại La? Khổng líu lưỡi - Bẩm thứ sử, nô tài đâu dám nói chuyện trời trăng Không biết sao hắn lại nổi cơn điên? Lý Tiến - Hắn nổi cơn điên Hay ta sắp nổi cơn điên Vì khiếp vía Giặc tràn vào bốn phía Ta biết chạy ngả nào? Khổng - Chuyến này về tới Phiên Ngung Chúng ta sẽ tâu xin thiên tử Cho đại binh sang làm cỏ Giao Chỉ Trồng cột đồng trấn yểm đất Đại La Người ngợm chúng thành ma thành quỷ Một viên ngói cũng không nằm yên chỗ Lấy hoa cái của tên Dương Đình Nghệ Đốt thành tro vùi xuống tận bùn đen Cũng chưa hả cái hận dám đảo điên Làm nhục mệnh thiên sứ... Lý Tiến thở dài - Thôi, thôi, lo kiếm đường chạy đã Hừ, mà ta có thoát khỏi thành Đại La Chắc gì thiên tử đã tha mạng cho ta? Khổng vội vã kéo Lý Tiến - Xin thứ sử chạy theo nô tài Chứ bọn man di mà bắt được ngài Thì thiên triều nhục lắm Thà mất đầu dưới chân thánh thượng Còn hơn để tiếng xấu muôn đời... Chúng cuống cuồng chạy trốn cùng tàn quân Nam Hán... Dương Đình Nghệ và đạo quân oai dũng của mình tiến vào thành Đại La... Trăm họ chăng đèn kết hoa, khắp nơi rộn rã mừng chiến thắng, tưng bừng các trò chơi dân gian, chọi gà, đánh phết, thổi cơm thi... Ngơ và Ngâu bước ra - Nhà chúng em ra đây có phải xưng danh không nhỉ? Tiếng đế - Xưng gì xưng lắm thế Xưng từ ngày anh sờ vú chị ở cầu Ba Trăng kia mà? Ngơ - Ấy ấy, thế thì càng phải xưng danh Lúc nhà chúng em ấy nhau... ở cầu Ba Trăng Giặc Nam Hán cướp trắng Đại La Cướp luôn danh phận dân ta Nó gọi dân ta là man di mọi rợ Con cháu mất tuổi mất tên, nhục một Tổ tiên nhục mười Bây giờ tống cổ chúng đi rồi Em đã thành nghĩa tử Theo dũng tướng họ Ngô Đứng cười cờ Minh Chúa Về đây khải hoàn ca Danh đã định, phận đã ghi Phải xưng danh giữa trời xanh A, ha, em là bố thằng Cu Vợ Ngâu em là mẹ cái Hĩm Các con ơi... Lũ trẻ chạy ra, hát đồng dao quanh bố mẹ - Ông Sấm, ông Sét Ông hét đùng đùng Ông nổ lung tung Vỡ vung, vỡ nồi Vỡ cả bát đĩa nhà tôi... Tôi lôi ông ra đánh Đánh một roi Đánh hai roi Ông trốn về trời Ơi ông Sấm ông Sét ơi... Ngơ - Giặc đe giặc dọa Bôi mặt vẽ mày Tưởng sấm tưởng sét Đánh cho một nhát Sấm sét tịt luôn Tướng trốn đằng tướng Quân chạy té re Trăm họ Đại La Hãy nghe cho tỏ Lũ giặc cúp đuôi Bầy chó mất chủ Mặt xám như chì Là tên Lý Tiến Chúa công họ Dương Xuất đạo binh thần Công phá La thành Mở nền tự chủ Dựng nghiệp an dân... Ngâu - Mẹ cái Hĩm Đỡ lời bố thằng Cu Chiềng xa chạ gần Thượng hạ tây đông Kẻ Cáo, Kẻ Giàn Kẻ Mơ, Kẻ Mọc Kẻ Noi, Kẻ Cót Kẻ Mía Đường Lâm Kẻ Bần, Kẻ Sặt Hết tổng sang phường Từ sông Tô Lịch Trên bến dưới thuyền Đến chùa Khai Quốc Ở đất Yên Hoa Kết hoa chăng đèn Chuông trống gióng lên Mở hội khải hoàn Mừng Tiết Độ Sứ Ngài Dương Đình Nghệ Nối nghiệp tiền nhân Rửa hận Hát Giang... Ngô Quyền đứng trên vọng lâu cùng phu nhân (Dương Nữ) - Nàng xem kìa Vợ chồng con cái nhà cu Ngơ từ sáng đến giờ Chả ăn chả uống Cứ thế hát vang Đúng là hội khải hoàn... Phu Nhân - Tướng công ơi Chẳng riêng một ai Cả trăm họ thèm khát Muôn thủa Vạn Xuân... Ngô Quyền gật đầu - Phải, giấc mộng Vạn Xuân Là khiên là mộc Là giáo là gươm Là cung là nỏ Là gió căng buồm Là mây rồng cuộn Vận nước bay lên Vạn Xuân hùng khí thiêng liêng Nghìn năm tiếng gọi tổ tiên vọng về... Dưới chân vọng lâu, Kiều Công Tiễn cùng con trai Kiều Chuẩn, hai cháu nội là Kiều Thuận và Kiều Công Hãng, ngước nhìn lên. Công Tiễn với thái độ khác thường, miệng lẩm bẩm: - Thôn chu chi ngư, nãng nhi thất thủy, tắc nghĩ năng khổ chi. Chuẩn - Cha sao vậy? Công Tiễn - Không có gì. Ta chỉ hơi khó ở... Thuận nhếch mép cười - Bệnh của ông nội là... tâm bệnh... Công Tiễn cau mày - Liệu giữ mồm giữ miệng... Hãng - Ông không khỏe, cháu xin đưa ông về trước. Công Tiễn - Ba cha con ngươi đi đâu cứ đi Làm gì cứ làm Mặc ta... Đình Nghệ cùng Tam Kha bước tới trên vọng lâu, vợ chồng Ngô Quyền giật mình quay lại... Ngô Quyền đứng trên vọng lâu - Nhạc phụ... Đình Nghệ - Trăm họ ăn mừng, hò reo sấm dậy Ta càng day dứt không yên... Phu Nhân - Chắc là cha lo nghĩ, giặc Nam Hán không cam chịu mối nhục thảm bại dưới tay cha? Đình Nghệ gật đầu - Mà trước hết phải lo chuyện đắp thành Tích trữ quân lương, sửa soạn khí giới Sớm muộn gì Lưu Cung cũng kéo sang sống mái Biết bao giờ mới dứt binh đao? Càng nhìn cảnh trăm họ mừng rỡ Khao khát thái bình, lo dựng vợ gả chồng Đánh cá, gieo mạ, chăn tằm, dệt vải Lòng ta càng như lửa cháy... Vợ chồng Ngơ và lũ con kéo nhau rồng rắn - Kết hoa chăng đèn Chuông trống gióng lên Mở hội khải hoàn Mừng Tiết Độ Sứ Ngài Dương Đình Nghệ Nối nghiệp tiền nhân Muôn thủa Vạn Xuân... Rồi cả nhà Ngơ lẫn vào trăm họ đang nô nức dự hội... Bỗng tiếng trống, tiếng thanh la báo động vang lên dồn dập, thúc bách... Trẻ con, phụ nữ, cụ già tản đi. Phút chốc trong thành Đại La chỉ còn lại trai tráng tay cầm gươm, cung nỏ, khiên mộc rầm rập thành cơ thành ngũ nhịp nhàng, điềm tĩnh tập hợp dưới vọng lâu, đợi lệnh... Tam Kha - Cha ơi, Lưu Cung sai Thừa chỉ Trần Bảo đưa đại binh sang cứu viện Hiện chúng đang áp sát ngoài thành... Công Tiễn vội vã bước đến - Bẩm Tướng Phụ Theo đúng binh thư Xin Người hạ lệnh Đóng chặt các cửa thành Tránh cái thế đương lên của giặc Hoãn binh chi kế Cho người ra cầu hòa Đợi Bắc quân nhụt bớt nhuệ khí Ta đánh kiểu mưa dầm thấm lâu! Đình Nghệ gật gù - Kể sách vở binh thư thì đúng vậy Kiều Công Tiễn bầy kế không sai Nhưng thế trận Đại La hôm nay Khác thế trận dưới thời họ Khúc (chỉ tay xuống những tráng sĩ đang hăm hở đợi lệnh đánh giặc) Lòng trăm họ đã kết thành một khối Chí đang dâng như sóng cả thét gào Sẽ nhấn chìm mọi rác rến, bọt bèo Còn lũ giặc kia từ xa kéo đến Tim đập, chân run, mắt hoa nhìn cái gương Lý Tiến... (dõng dạc) Ba quân! Các tráng sĩ Xin Minh Chúa cho đánh! Đình Nghệ - Hãy mở toang tất cả cửa thành Xông thẳng vào trung quân Nam Hán Chém đầu Thừa chỉ Trần Bảo lập công! Các tráng sĩ - Đánh! Các cửa thành mở toang, các tráng sỹ xông thẳng vào trận ác chiến trong tiếng hò reo ngút trời...
Website :trannhuong.com - trannhuong.net - trannhuong.vn - trannhuong.com.vn * Đã được đăng ký tại Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam. * Đã đăng kí tên miền quốc tế tại Bộ Thông tin và Truyền thông nước CHXHCNVN