Phủ Tiết Độ Sứ Ngô Quyền và phu nhân bịn rịn trong giờ phút chia tay với Tiết Độ Sứ Dương Đình Nghệ... Đình Nghệ - Ta vừa thương nghị với Kiều Công Tiễn Muốn sai Đinh Công Trứ vào châu Hoan trú đóng Công Tiễn về trấn thủ châu Phong Dương Tam Kha và vợ chồng con Về giữ đất thang mộc của ta là châu Ái Ý các con sao? Ngô Quyền - Phụng mệnh! (chợt rùng mình) Ừ, giờ đã lại tiết xuân Giữa lúc khải hoàn Ngọn Bắc Phong vẫn ngùn ngụt thổi lạnh sống lưng là sao? Phu nhân - Con lậy cha trăm lậy, nghìn lậy Xin cha cho con ở lại chăm sóc cha già Chứ bỏ đi hết thế này, để mình cha ở giữa thành Đại La Lòng con trẻ không yên? Đình Nghệ cười - Đạo lý xưa nay gái có chồng thì phải theo chồng Cha đâu nỡ bắt con xa chồng, xa con của con? Phu nhân - Vâng, đành lẽ đời là vậy, nhưng... Hay là cha ơi, chỉ một mình anh Tam Kha vào Ái châu là đủ Vợ chồng con ở lại đây cùng cha già trấn giữ Đại La? Đình Nghệ lắc đầu - Không được Đất Hoan Ái là phên dậu của nước ta Tiến lên thì giành được thiên hạ Lui về có thể chống giữ với bắc phương Một mình Tam Kha không trấn nổi Ta mới cần đến đởm lược của rể ta, hào kiệt xứ Đường Lâm... Phu nhân - Nhưng mình cha ở lại đây... Đình Nghệ - Ô hay, con cứ làm như cha là một đứa trẻ miệng còn hoi mùi sữa? Sống giữa 3.000 nghĩa tử của cha, cha không bao giờ cô độc... Thôi, vợ chồng con kíp lên đường... Phu nhân khóc - Dù cha đã trải qua bao trận mạc Dưới tay cha có muôn vạn hùng binh Con vẫn thương cha già khó nhọc Miếng cơm hụm nước chẳng có ai lo... Đình Nghệ giận dữ - Cha đã chết đâu mà con gái cha lại khóc? Hãy lau nước mắt đi Cùng chồng con quay về châu Ái Lo nghiệp lớn hơn là thói mau nước mắt của đàn bà... Ngô Quyền thở dài - Cha đã dậy, vợ chồng con không dám vật nài thêm Chỉ xin cha giữ mình Con là phận tôi con Không dám nói năng những điều vô phép Nhưng cha ơi, thời buổi nhiễu nhương Lòng người quay quắt khôn lường Thành Đại La là chốn giao thương tứ xứ Lại từng là trị sở của Bắc phương Lý Tiến đã bỏ chạy rồi Trần Bảo dù rơi đầu ngoài cổng Chỉ e bọn bất lương Con cháu nước Việt nhưng lòng dạ sói lang Nhăm nhe bán nước cầu vinh Lén lút làm tai mắt cho chúng ... Đình Nghệ - Con rể ta Ngô Quyền quả có tài trị quốc an dân Còn chuyện đo lòng người Cha cũng đủ khôn ngoan, tỉnh táo dò hết sâu nông... Ngô Quyền - Xin cha tha tội thất lễ cho vợ chồng con... Phu nhân - Cha, con lậy cha... Đình Nghệ - Thôi đi, đi Đừng có mau nước mắt Ta bao lần giáp mặt với tử thần Ta từng vào sống ra chết Ta không sợ giáo gươm Ta không sợ cung tên Ta chỉ sợ nước mắt Ta sợ lắm... Hai con đi đi... Đừng khóc, cha đã chết đâu Đừng khóc... Đình Nghệ đang thiếp đi dưới ánh sáng leo lét của ngọn bạch lạp... Đình Nghệ giật mình choàng tỉnh - Các con ơi Quyền ơi, Kha ơi... ( chợt thấy ngọn lửa bạch lạp leo lét như bị gió thổi tạt) Hóa ra ta vừa ngủ mê sao? Ngọn lửa bạch lạp leo heo như gió táp Tự nhiên ta rùng mình Lạnh quá Có ai ở đây không nhỉ? Công Tiễn - Bẩm Tướng Phụ, có con... Đình Nghệ giật mình - Ta tưởng con đã về châu Phong? Công Tiễn - Bẩm Tướng Phụ, con vừa định đưa gia nhân lên đường Bỗng có người từ cổng thành phía đông Mang đến bản dư đồ Đại La lập từ thủa Lý Nam Đế Dựng kinh đô Vạn Xuân Con vội vã quay ngựa về phủ Tiết Độ Sứ Hai tay kính dâng lên Tướng Phụ! Đình Nghệ mừng rỡ - Thế à, đưa ta xem! Công Tiễn lấy ra bản dư đồ Đại La trải xuống án thư - Bẩm Tướng phụ... Đình Nghệ ngắm nghía, trầm ngâm - Đúng là việc đang làm ta mất ăn mất ngủ Thành Đại La qua bao lần binh lửa, nước dâng Cần phải đắp cao thêm... Công Tiễn - Bẩm Tướng Phụ, theo đây Đại La có Tam trùng thành quách Trong cùng là Tử cấm thành Giữa là Kinh thành và ngoài cùng là Đại La thành Thành cao 2 trượng 6 thước, chu vi 1980 trượng 5 thước, chân thành rộng 2 trượng 6 thước, bốn mặt xây tường cao, lại đắp đê chu vi 2125 trượng 8 thước, dựng hơn 5000 gian nhà. Có 3 cửa thành trổ hướng đông, tây và nam. Sau xây thêm 30 gian nhà có lầu để chứa trên 300.000 khí giới... Bỗng tiếng rao loa từ ngoài vọng vào - Loa, loa, loa Trăm họ Đại La Hãy nghe cho tỏ Lũ giặc cúp đuôi Bầy chó mất chủ Chạy khỏi thành trì Mặt xám như chì Là tên Lý Tiến... Đình Nghệ phấn chấn đứng dậy, bước ra cửa sổ nhìn xuống kinh thành, không chú ý đến thái độ khác thường của Công Tiễn... Loáng thoáng những bóng người xuất hiện mờ ám trên hàng hiên tối tăm... Đình Nghệ phấn chấn - Công Tiễn, con thấy lời hát của dân thành Đại La có hào sảng không? Công Tiễn cố trấn tĩnh - Bẩm Tướng Phụ, việc đánh đuổi quân Nam Hán của Tướng Phụ vừa rồi quả là một võ công hiển hách lệch đất xô trời. Bừng bừng Bắc tiến, đánh bại hai đạo quân Nam Hán, hạ thành, giết tướng cứu viện... Tướng Phụ đã dậy cho bọn Bắc phương biết thế nào là sức mạnh oai hùng của đạo quân cha con với 3.000 nghĩa tử Ái châu... Đình Nghệ vuốt râu mãn nguyện - Hay, hay lắm, những điều Công Tiễn vừa nói thật đáng giá ngàn vàng... (đưa tập giấy cho Công Tiễn) Đọc đi, con rể ta là Ngô Quyền đã ghi hết vào đây những điều cơ mật Liên quan đến sức mạnh và phép dùng binh của quốc gia Công Tiễn ngấu nghiến đọc... Đình Nghệ - Bay đâu, mang rượu ra đây để ta đãi con ta, tri kỉ của ta... Công Tiễn - Bẩm Tướng Phụ, con đã mang sẵn một bầu rượu nếp cái hoa vàng nổi tiếng đất Phong Châu, xin Tướng Phụ thưởng lãm... Đình Nghệ hào hứng - Thế thì còn gì bằng, nếp cái hoa vàng Phong Châu hẳn phải ngon gấp trăm ngàn lần bồ đào mỹ tửu... Ta đang lạnh buốt ruột gan, nhờ hớp rượu của con có ấm lại chăng? Công Tiễn hai tay dâng chén rượu - Xin dâng Tướng Phụ... Đình Nghệ uống cạn chén rượu - Chưa bao giờ ta uống rượu ngon như đêm nay... Công Tiễn mỉm cười, dâng thêm chén nữa - Tướng Phụ mà nghe những mỹ nữ bên kia sông Nhĩ Hà cất giọng ngọt ngào, hẳn nếp cái hoa vàng còn thấm nữa... Tay tiên chuốc chén rượu đào Sánh ra thì tiếc, uống vào thì say… Đình Nghệ - Ngon lắm, ngon lắm, cho ta thêm hớp nữa... (nhận thêm chén rượu từ tay Công Tiễn) Kìa, sao Công Tiễn không nhấm nháp vài giọt nếp cái hoa vàng cùng ta? Công Tiễn - Bẩm Tướng Phụ, được chiêm ngưỡng thần thái phi phàm của Người, con đã thấy hồn phách lâng lâng, cần gì phải chờ nếp cái hoa vàng... Đình Nghệ - Hay lắm, hay lắm... (lưỡi bắt đầu líu lại) Chả giấu gì con, ta chỉ tâm nguyện làm theo Đấng Tiên Công Khúc Hạo ngày trước, rèn chí tự lập tự cường, chăm lo cho bách tính, chính sự cốt chuộng khoan dung, giản dị, trừ diệt bọn tham quan ô lại. Muốn dân an cư lạc nghiệp thì phải sửa đổi chế độ điền tô, thuế má lao dịch nặng nề, tha bỏ lực dịch, lập sổ hộ khẩu, kê rõ quê quán, giao cho giáp trưởng trông coi... Chia cả nước thành lộ, phủ, châu, giáp, xã. Mỗi xã có xã quan, có chánh lệnh trưởng và một người tá lệnh trưởng. Một số xã ở gần nhau trước gọi là hương nay đổi là giáp, mỗi giáp có một quản giáp và một phó tri giáp để trông nom việc thu thuế... Còn với Nam Hán, tạm chịu vai lệ thuộc, chưa thể xưng ngay vương... (loạng choạng) Ô hay, sao ta loạng choạng, đầu nặng mắt hoa thế này? Công Tiễn cười khẩy - Chí khí lớn quá Đông Hải Thiên mệnh nặng hơn núi Tản Viên Khiến Tướng Phụ kham không nổi... Đình Nghệ - Ô hay, sao ta nhìn thấy hồn ma bóng quỷ trập trùng thế kia, Công Tiễn con, đuổi chúng đi... Công Tiễn - Hồn ma bóng quỷ về đòi nợ máu của Tiết Độ Sứ Khúc Thừa Mỹ đấy... Đình Nghệ kinh ngạc - Công Tiễn, con nói cái gì lạ vậy? Muốn báo thù cho họ Khúc thì phải sang Phiên Ngung mà hỏi tội Lưu Cung... Công Tiễn đứng vụt dậy - Không, chính ngươi đã hãm hại chủ ngươi... Đình Nghệ bàng hoàng, thều thào - Kìa, con... Bay đâu... Công Tiễn - Đừng gào lên vô ích, ở đây chỉ có hồn oan họ Khúc về đòi ngươi trả mạng... Đình Nghệ loạng choạng lui lại - Ta.. ta... không hiểu... Công Tiễn... con ta... Ngươi, a, a... (loạng choạng lùi lại cố với tay rút thanh kiếm trên giá) Ta sẽ... Công Tiễn mỉm cười - Múa đi, ta đang muốn xem một tên hề già nua múa kiếm... Đình Nghệ vung kiếm, nhưng thanh kiếm giờ đây đã trở nên nặng ngàn cân với ông - Sao thế này? Thanh kiếm ta từng vung giữa trận tiền Lấy đầu bao tên giặc Mà giờ đây đã phản trắc lại ta Hóa thành ngọn núi? Công Tiễn bật cười giễu cợt - Múa đi, múa nữa đi Một tay không bê nổi Thì hai tay khiêng Ấy, khéo khéo, không ngươi tự chém vào chân ngươi thì khổ... Đình Nghệ cay đắng - Ta cứ nghĩ việc khó nhất trên đời Là đối mặt với kẻ thù Chứ đâu ngờ, đoán bụng dạ con người ở ngay bên ta mới khó Hết con gái ta, con trai ta lại con rể ta Và bao người có thể sớm nhìn ra sự nanh nọc của mi Ta thì chẳng mảy may ngờ vực Tai điếc đặc vì những lời nịnh hót Mắt hoa lên những hình bóng viển vông Ta cứ ngỡ họ lòng dạ tiểu nhân Đo sao nổi kích thước phượng hoàng Công Tiễn, rút kiếm ra đi Dù tay ta đã nặng như chì Ta cũng muốn một phen với mi sống chết... Công Tiễn nhếch mép cười - Ta không muốn bẩn tay giết một lão già đã ba lần chết... Đình Nghệ kinh ngạc - Ta đã chết ba lần? Công Tiễn - Phải, ba chén rượu nếp cái hoa vàng! Đã giết ngươi ba lần vì ba tội đáng chết... Đình Nghệ - Ba hớp rượu thuốc độc và ta ba lần đắc tội chết? Công Tiễn - Phải, chén nếp cái hoa vàng thứ nhất Giết ngươi vì cái tội ngươi ngang tuổi ta mà cư xử với ta như một người cha, thương yêu, tin cậy và bao dung. Ngươi phải chết vì ngươi quá cao thượng! Đình Nghệ đau khổ - Mi không giết mình ta Mi giết cả đạo nghĩa Cái xứ sở đã đẻ ra mi, trọng tình hơn vạn lý! Công Tiễn - Chén thứ hai giết ngươi vì ngươi lớn quá Mà ta thì bé mọn Chim sẻ không chịu nổi bóng phượng hoàng che khuất. Đình Nghệ loạng choạng, cố chống thanh kiếm đứng dậy - Mi biết rõ mi muốn gì Dù là nhỏ như mắt muỗi Mi làm đến cùng điều mi thèm khát Còn ta cùng những người dân nước Việt Nhìn vào đâu cũng thấp thoáng bóng thần linh Chịu bó tay để ông Trời phán quyết Chỉ chặc lưỡi chín bỏ làm mười Mười lăm cũng ừ, mười tư cũng gật Mi thù hận cả những gì mi không với tới Mi dám giết cả cái bóng phủ trên mi! Công Tiễn - Chén nếp cái hoa vàng thứ 3 giết ngươi vì tội nặng nhất Ngươi đập tan hoang nỗi thèm khát tôi đòi Chảy trong máu ngàn đời dân Giao Chỉ Ngươi chọc giận cả thiên tử Trung Nguyên Đây là giờ khắc, ngươi đền tội Ngã này... (vỗ tay ba cái) Đình Nghệ cố chống kiếm đứng dậy - Không, mi không giết nổi ta Ta đã tự giết mình Nhìn đây, Công Tiễn... Dương Đình Nghệ dựng ngược mũi kiếm, lao cả người xuống, lưỡi kiếm xuyên qua lồng ngực, máu vọt lên làm Công Tiễn kinh hãi, nhảy lùi lại... Công Tiễn gào lên - Cứu ta với! Kiều Thuận bịt mặt bằng vải đen, xuất hiện phía sau, vội gỡ bỏ mảnh vải, đỡ ông nội... Công Tiễn phá lên cười man rợ khi Đình Nghệ ngã sấp mặt xuống nền nhà - Ha, ha, ta đúng là thần hồn nát thần tính Nó chết rồi việc gì ta phải sợ Tên phản chủ Dương Đình Nghệ đã bị trời phạt. Từ nay ta là Tĩnh hải Quân Tiết Độ Sứ Kiều Công Tiễn... Đời đời thế tập cho con cháu họ Kiều ở đất Phong châu... Ha, ha... Bỗng mưa to gió lớn, sấm sét đùng đùng, chớp giật xé rách bầu trời Đại La... Kiều Chuẩn cùng Kiều Công Hãng lao vào... Chuẩn - Cha làm gì ở đây vậy cha? Công Tiễn vẫn cười ha hả - Từ nay ngươi là con trai của Tĩnh Hải Quân Tiết Độ Sứ Kiều Công Tiễn... Rồi đến lượt con ngươi, cháu ngươi, đời đời thế tập... Hãng rút kiếm - Ông là ông nội tôi nhưng ông vừa phạm tội tày đình, trời không dung đất không tha... Thuận rút kiếm chặn em trai - Không được hại Chúa Công ta... Được làm vua thua làm giặc Cứ cam chịu làm bầy tôi, bao giờ họ Kiều đất Phong châu mới mở mày mở mặt? Hãng - Chính ông ta đã biến họ Kiều thành tội đồ trong sử sách Có lấy nước Nhĩ Hà cũng không bao giờ rửa sạch Anh từng học thi thư, thuộc sách vở lễ nghĩa Xin chớ quên tên tuổi Kiều Công Tiễn sẽ bị ghi trên đầu bảng Những kẻ lòng lang dạ thú Làm điên đảo giang sơn, giết hại Minh Chúa Sỷ nhục tổ tiên Trăm năm bia đá thì mòn Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ Anh đứng sang bên, để em trả nợ nước Vớt vát chút thanh danh họ Kiều vừa bị ông nội chúng ta làm hoen ố! Thuận - Không, ngươi đã dứt tình với họ Kiều, cam tâm làm chó cho họ Dương, thì hãy nếm đường kiếm này của ta... Hãng - Ha, ha, anh và ông ta Trông cậy vào Bắc triều Hòng chống đỡ cơn cuồng phong căm hận Của muôn họ Vạn Xuân Đang thổi bùng ngọn lửa Thiêu cháy hết mọi tội ác cuồng ngông Nực cười thay, nước xa làm sao cứu được lửa gần? Thuận vung kiếm tấn công - Dù nước xa không cứu được lửa gần Thanh kiếm dài lại đâm qua ruột ngắn của ngươi Kẻ phản lại họ Kiều! Hãng - Ta thà phản họ Kiều Còn hơn hại non nước và trăm họ! Hai anh em đấu kiếm dữ dội trong lúc mưa to sấm chớp cuồng nộ hơn... Chuẩn lao ra, đứng chắn giữa hai con trai - Hai con muốn giết nhau thì trước hết hãy giết cha! Hãng - Ta nói trước, ta sẽ vào Ái châu, cùng tướng quân Ngô Quyền kéo binh ra đây, hỏi tội lũ tiếm quyền, mãi quốc cầu vinh. Chuẩn với Kiều Công Tiễn - Cha ơi, đây là lần cuối, con gọi tiếng cha... Vĩnh quyết cha! Trời có mắt đấy... Ta sẽ về lại Phong châu... A, ha, lưới trời lồng lộng, thưa mà không lọt... Kiều Chuẩn và Kiều Công Hãng bỏ đi... Công Tiễn giật mình nhìn hai bàn tay mình toàn máu - Trời ơi, sao nước mưa lại đỏ như máu thế này... Thuận - Bẩm chúa công, không phải mưa Mà máu vọt lên từ đất (giật mình tự nhìn hắn) Cả người ta cũng đỏ lòm sắc máu... Công Tiễn lấy lá bùa ra đưa cho Kiều Thuận - Cháu thử xem trong đạo bùa này có gì? Thuận đọc ngơ ngác - Ông ơi chỉ vẻn vẹn 4 chữ “châu về Hợp Phố”? Công Tiễn - Đây đúng là cẩm nang đại nhân Khổng Lang Trung cứu mạng ông cháu mình Tổ tiên chúng ta vốn chẳng hơn cầm thú bao nhiêu Nhờ Trung Nguyên dậy bảo mà nên người Núi sông này vốn cũng của thiên triều Nay “châu về Hợp Phố” là vậy! Thuận - Chỉ bốn chữ mà cứu được cả cơ nghiệp họ Kiều! Công Tiễn - Đã đến nước này, ông cháu ta chạy trời không khỏi nắng, chỉ còn một đường sống duy nhất. Cháu hãy cầm lá bùa này làm tin, đến ngay Cửa Tây, tìm Khổng Lang Trung, lậy lục đại nhân đưa cháu sang Phiên Ngung cầu viện! Thuận - Cháu sẽ đi ngay Nhưng mình hứa suông thì chẳng ai dại dột Cất đại quân khó nhọc sang đây giúp mình lo đại cuộc Ông đưa chân giò bà phải thò chai rượu Người Bắc phương bản tính con buôn Buôn vải lụa, buôn hương liệu, buôn cả vua Có đi có lại mới toại lòng... thiên tử, thưa ông! Công Tiễn lấy bản dư đồ Đại La đưa cho Thuận - Cháu hãy dâng lên thiên tử Bản dư đồ Đại La Mô tả chi li thành hào cùng các kho khí giới Nơi đóng quân và chứa lương ăn Đại quân thiên triều kéo sang, căn cứ vào đây Sẽ công thành dễ như trở bàn tay... (đua quyển sách cho cháu) Còn trong đây ghi hết mọi bí mật Giao Châu Thống kê hết cả sản vật và dân tình trong xứ Vẽ đầy đủ dư đồ, trữ lượng ngân huyệt, hố vàng Từ nguồn lợi cá tôm, yến sào, ngọc trai dưới bể Đến ngà voi, sừng tê, quế chi trên rừng Mùa nào thức nấy, kẻ ngoại di kính dâng tất cả Chỉ xin được quay về làm quận huyện như xưa! Đấy chính là “châu về Hợp phố” Trong cẩm nang chứa sẵn lá bùa thiêng! Thuận - Phụng mạng chúa công!
Website :Trannhuong.com: * Đã được đăng ký tại Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam. * Đã đăng kí tên miền quốc tế tại Bộ Thông tin và Truyền thông nước CHXHCNVN