Vĩ Thanh TUYÊN CÁO BẠCH ĐẰNG GIANG

Trên soái thuyền Vạn Vương Hoằng Thao... Một giáp sỹ kề đao vào cổ Ngơ - Ngươi nói dối, đầu sẽ lìa khỏi cổ! Ngơ - Oan vợ chồng chúng con lắm Chúng con chỉ là lũ nô tỳ trong cơn nguy khốn Bỏ cả chủ, chạy trốn trên sông... Hoằng Thao bảo Khổng Lang Trung - Phiền Lang Trung xem mạch Liệu vợ chồng tên mọi rợ này có điên không? Khổng - Bẩm Thế tử Giao Vương Chúng hoàn toàn bình thường Nhưng mưa dầm đã mấy tuần Đường biển lại xa xôi nguy hiểm Ngô Quyền là người kiệt hiệt, quyền biến Ta không thể khinh thường Đại vương phải nên chắc chắn Tìm nhiều người hướng đạo rồi sau mới tiến... Kiều Thuận bước tới - Khổng đại nhân nhất thời đề cao giặc Sông núi nước Nam kẻ nô tài nắm trong lòng bàn tay Tài cán Ngô Quyền có gì đáng nhắc Thuyền của chúng vừa bé con con, vừa mục nát Gặp sóng to gió cả sẽ tan ngay Xin đại vương cứ hạ lệnh tiến quân! Hoằng Thao - Có thế chứ Lẽ nào lũ chuột nhắt Ái châu Dám cản bước của thiên triều? Ngơ kêu lên - Khổ lắm, các vị con giời ơi Vợ chồng con đã nói khản cổ sao vẫn không tin Quân bên kia sợ vãi cả đái Chạy hết rồi... Thuận ngạc nhiên - Trời ơi, sao vợ chồng ngươi lại có mặt ở đây? Ngơ - Công tử ơi, cứu chúng con với Quân bên kia hoảng loạn, chả ai bảo được ai Vật vờ vài chiếc thuyền nan khiêu chiến Rồi ù té còn hơn ma đuổi Chúng con 36 kế tẩu vi thượng sách Xin công tử nhón tay làm phúc cứu chúng con... Thuận - Có thật thế không? Ngơ - Công tử ơi Chủ con dẫn chư tướng về Đại La Chặt đầu ông nội công tử Rồi cả đám tranh chau cờ Tiết Ai cũng muốn ăn trên ngồi trốc Bỗng nghe quân giời đánh thốc sang Thế là cả lũ chạy như vịt Cảnh nhà con nheo nhóc Chả biết theo ai Đói thì đầu gối phải bò Nhân lúc hỗn loạn Cướp ngay thuyền chạy trốn Chả may bị các con ông giời bắt được Bảo chúng con là gian tế gì gì... Thuận quay lại nói với Hoằng Thao - Đây chính là tên hầu thân cận nhất của Ngô Quyền, còn vợ nó là nô tỳ của con gái Dương Đình Nghệ, vợ Ngô Quyền... Chắc tên này không dám man khai! Hoằng Thao mừng rỡ - Thế mà Khổng Lang Trung cứ lo bọn man di bầy quỷ kế... Ngơ - Công tử ơi, xin công tử cứu mạng vợ chồng con... Thuận - Nếu quả thật như ngươi khai báo Xong trận này, ta sẽ tâu thế tử ban vàng bạc cho ngươi Còn bằng không, ngươi thực hiện quỷ kế Vợ chồng ngươi sẽ chết mất đầu! Ngơ - Ối, ối, cậu ơi, cả hai vợ chồng con Mỗi đứa chỉ có một cái đầu Chặt đi làm sao mọc lại được Như cá nằm trên thớt Lừa các con ông giời chắc hồn lìa khỏi xác... Không tin, cứ trói vợ chồng con lên cột buồm! Nếu xong xuôi, đúng như con nói thì phải thưởng vàng bạc cho con Bằng con nói sai, các con ông giời giết vợ chồng chúng con lúc nào chả kịp? Thuận - Vậy chắc chắn mấy chiếc thuyền quân Nam vừa lởn vởn phía kia Chỉ là lũ chuột chắt không đáng đề phòng Xin thế tử hạ lệnh tiến quân Chỉ một trận sẽ san bằng Giao Chỉ? Hoằng Thao mừng rỡ - Treo vợ chồng kẻ man di lên cột buồm. Nổi hiệu lệnh tấn công! Quân Nam Hán trói vợ chồng Ngơ treo lên cột buồm, tiếng reo hò: - Lệnh truyền của thế tử Giao Vương Tấn công! Tiếng súng lệnh nổ, trống thúc trận vang lên, quân Nam Hán hăm hở giương buồm, đoàn thuyền giặc lao vào bãi cọc... Ngơ mỉm cười bảo vợ - Mẹ cái Hĩm có hối hận không Khi bố thằng Cu nghĩ ra cái diệu kế chết người này? Ngâu - Không, em nợ bố nó một cái tát gẫy răng ở cầu Ba Trăng... Ngơ - Ừ nhỉ, mẹ cái Hĩm tát bố thằng Cu đổ đom đóm mắt, Gẫy cả hai hàm răng Nhưng mà... Xí xóa nhá Vợ chồng mình cùng trả nợ cho Vạn Xuân... Bỗng soái thuyền của giặc chựng lại, thủy triều rút nhanh, cả đoàn thuyền Nam Hán vướng cọc ngầm, thi nhau bị chọc thủng bụng. Tiếng hò reo của quân ta vang trời, quân giặc lớp bị chết đuối, lớp bị cung nỏ bắn, thi nhau gục ngã. Giòng sông Bạch Đằng phút chốc nhuộm đỏ máu quân thù... Ngơ gào lên - Mẹ cái Hĩm ơi, nhìn kia, chiến thuyền của giặc đã đâm đầu vào bãi cọc thần Của Đức Vua oai hùng, dân Kẻ Mía – Đường Lâm Chúng chết như ngả rạ Thằng sống sót cuống quýt xin hàng Nước sông Rừng đỏ rực toàn máu... Khổng giận dữ - A, vợ chồng tên mọi rợ kia dùng khổ nhục kế trá hàng! Nguyễn Tất Tố lao lên soái thuyền, chém đầu Hoằng Thao. Khổng Lang Trung nham hiểm, nghiến răng, giương cánh nỏ bắn trúng vợ chồng Ngơ – Ngâu... Họ hi sinh trong lúc mặt hướng về phía mặt trời mọc. Bỗng chốc thân hình vợ chồng Ngơ-Ngâu trên cánh buồm đỏ rực ánh mặt trời, trông như hai pho tượng đồng đỏ... Quân ta toàn thắng.
Bản TUYÊN CÁO BẠCH ĐẰNG GIANG vang lên...
Ngô Quyền đứng sừng sững trước mũi thuyền Mông Đồng, tay cầm kiếm - Hỡi con dân nước Việt Thấy chăng Sóng Đằng Giang nổi giận phải gào thét Nước sông Rừng hờn oan mà chảy xiết Đất muốn an bình, gặp Công Tiễn nảy tà tâm Trăm họ thèm cấy cầy, biết Lưu Cung toan kế hiểm Thành Đại La đòi phen lâm tử chiến Chém đầu Trần Bảo, đuổi Lý Tiến về Phiên Ngung Núi Tràng Kênh máu quân thù chưa hết mùi tanh Bãi cọc ngầm cắm dưới lòng đáy huyệt Bỗng vươn lên ngạo nghễ đến thiên thu Dẫy Phượng Hoàng vốn xưa cao chất ngất 99 ngọn xua tan bầu âm khí mây mù Cơn giông tố tràn sang từ phương Bắc
Hỡi con dân nước Việt Một trận Bạch Đằng Giang Trả nợ non sông Rửa cái nhục nghìn năm Trăm họ reo hò trên đỉnh sóng Bạch Đằng Giang oai hùng Bạch Đằng Giang nổi giận Bạch Đằng Giang chôn thây quân Nam Hán Vạn Vương Hoằng Thao vùi xác đáy sông Lưu Cung bưng mặt khóc con ở Hải Môn Có nhớ dân ta đã khóc Hai Vua Bà trên sông Hát Phù sa đỏ lệ chảy thành sông
Ta nghe Từ thủa lọt lòng Cây có cội có nguồn Chim có rừng có tổ Cá có bể có sông Người có tông có giống Dân ta con Bố Rồng Dân ta con Mẹ Tiên Dân ta có quốc thống Từ nghìn năm đất thiêng Dân ta đúc trống đồng Dân ta biết trồng lúa Dân ta có chữ riêng Dân ta biết dệt vải Dân ta làm nhà sàn Dân ta có lễ nghĩa Chẳng phải thứ dân man
Giận thay lũ cường bạo Thôn tính cả nghìn năm Chưa thôi mộng cướp nước Diệt văn hiến nước Nam Muốn dân ta nuốt nhục Nhận chúng làm tổ tiên
Nay Tuyên cáo cùng trăm họ Nước ta từ đây riêng một cõi xưng vương Không cho phép ngoại bang đè đầu cưỡi cổ Dẹp bỏ luôn chức danh Tiết Độ Sứ Quay về quốc hiệu Vạn Xuân Đóng đô Cổ Loa thành
Mở nghiệp Vương, đừng quên vết xe đổ Nước đến chân mới nhảy Đáng giận thay, Đấng Nhân chủ Loa Thành Phải đợi thần Kim Quy hiện lên mới biết giật mình Giặc ở ngay sau lưng bệ bạ! Giặc không phải Mỵ Châu Sao nỡ chém bay đầu tình cốt nhục Giặc ở ngay sau lưng người cầm cân nẩy mực Mắt mải ngắm đám quần thần nịnh hót Tai mải nghe tiếng xưng tụng vang trời Mũi mải ngửi mùi phấn son cung nữ Óc mơ màng lưu danh thiên cổ Mà trái tim không đập nhịp với lương dân Chí đã nhụt như giáo gươm rỉ sét Tâm càng mờ mờ mịt mịt Đại vận mệnh quốc gia Treo trên sợi tóc Quên cả mối lo giặc ở sát hiên nhà Chỉ lo xây lâu đài tráng lệ Mà không hay đã đánh mất nỏ thần Là giông bão của toàn dân cố kết Đã làm nên thế trận Bạch Đằng Bạch Đằng Giang, Bạch Đằng Giang Hơn cả một võ công Đặt nền móng cho nước Nam tự chủ Bước vào thời Vạn Xuân...
Tuyên cáo Bạch Đằng Giang Dựng quốc hiệu Vạn Xuân Há chỉ nói với ngàn thu trước Bạch Đằng Giang tuyên cáo Vang vọng ngàn năm sau Đừng quên, đừng quên nỗi đau một thời mất nước Hễ cứ thấy ở đâu vung vinh một lũ hề mãi quốc Là phải lo giặc sắp sửa tràn sang Đất tổ phụ bị ngoại bang chiếm hết Không cam chịu sống kiếp tôi đòi Cả trăm họ lại đứng lên bất khuất Tạo thành thế trận Bạch Đằng Giang...
Ta nay Tuyên cáo cùng trăm họ! Hạ Màn Hoàn chỉnh tại Đàn Xã Tắc, 22 tháng 6 năm 2009 Nhằm ngày 30 tháng 5 ÂL, Kỉ Sửu
|