TNc: Mình đang ở Đại Lải ki cóp mấy câu thơ vụn. Buổi trưa thấy Nguyễn Quang Lập nhắn tin em khen bác thế mà không cám ơn. Hỏi lại khen ở đâu, gã Quê Choa bảo trên trang em. Thế là vác laptop lên chỗ phòng giám đốc Nhà sáng tác để vào mạng. Ối giời ơi gã nhà văn lớn (tuổi thì bé hơn) khen mình ngượng quá nhưng sướng. Dân Việt mình ai chả thích khen ông lớn đến bà nhỏ .Xin bài từ Quê Choa về để các bạn cùng đọc. Cảm ơn gã Ký ức vụn...
![tran_nhuong_2[1] tran_nhuong_2[1]](http://quechoablog.files.wordpress.com/2009/08/tran_nhuong_21.jpg?w=300&h=400)
Hơn ba mươi năm cầm bút Trần Nhương rất ít khi xuất hiện, mỗi lần xuất hiện cũng không gây ấn tượng gì cho bạn đọc, văn thơ của anh tuồng như không lưu lại trong trí nhớ người đời, nói một câu thế cho nó nhanh.
Bỗng nhiên chục năm gần đây, kể từ khi sang thế kỉ 21, Trần Nhương bỗng bừng ngộ, không chỉ trang website hút hồn hàng triệu người đọc mà những sáng tác của anh bỗng lấp lánh một vẻ đẹp lạ thường. Tập sách Cơm bụi chấm com và những trang thơ của anh đã làm tôi sửng sốt. Hình như lúc này Trần Nhương không viết văn, anh đang vắt mồ hôi và máu để vẽ nên chân dung thực của đời mình, thứ chân dung mà hơn nữa thế kỉ anh đã dấu diếm trong vỏ bọc một công chức quèn
Nhà văn Nga Vasili Makarovich Shukshin (1929-1974) đã nói: “Nhân dân luôn biết rõ sự thật. Muốn trở thành một nhà văn lớn, hãy nhúng ngòi bút của mình vào Sự Thật!” Có lẽ Trần Nhương đã nghe lời bác V. Shukshin, đã cả gan nhúng bút vào sự thật. Chẳng biết Trần Nhương có trở thành nhà văn lớn hay không nhưng kể từ đây anh trở thành một trong những nhà văn đáng kể nhất thuộc thế hệ của anh, thế hệ đã lừng danh một thời, nay đa phần chỉ còn ngồi lo khâu vá bao bì, sơn quét chân dung chuẩn bị về cõi thiên thu.
Quê choa xin giới thiệu với bà con chùm thơ của Trần Nhương
CHẲNG CÓ GÌ QUAN TRỌNG
Những cuốn sách một thời như sấm trạng Giờ bán cân bà đồng nát mua về Những quy phạm một thời như thước ngọc Thành vết hằn ghi dấu sự ngô nghê.
Dòng sông Đà hùng dũng nhường kia Giờ ngăn đập sông luồn qua cửa cống Biển Vũng Tầu cứ tưởng mình dài rộng Dàn khoan dầu biển hoá mảnh ao quê
Người quan trọng một thời bao thuộc hạ Giờ vẩn vơ đợi khách chẳng ai thăm Em hoa hậu đẹp như nhành lửa ấm Bếp thời gian để lại chút than hoa
Em của anh ơi, chẳng có gì quan trọng Đến tình yêu cũng có thể già Ta hãy sống vô tư như trẻ nhỏ Sáng xuân này lối ngõ nở đầy hoa…
GHI TRƯỚC CÂY SI ĐẠI LÃI
Cây si trồng trong chậu đất nung Cái chậu cổ rêu phong mờ nét khắc Có một ngày rễ đã cày xuống đất Khát khao này bó buộc đã bao năm.
Chậu đất nung khuôn phép giam cầm Không cưỡng nổi cây si thời sung sức Chậu già cỗi lộ ra vết nứt Rễ si ùa tìm đất mới mênh mông.
Lộc si xanh ngan ngát suốt mùa đông Gió đố kỵ mang rét về vùi dập Si lim rim bình tâm như bất chấp Lũ chim ri tíu tít nhảy trên cành…
Đại Lải sáng 29-11-2002
NHÂN DÂN
Có câu nói một thời trên cửa miệng Nói theo nhau ai cũng biết là nhàm Nhưng không nói mình sẽ thành thiểu số Ai cũng có vợ con và cần có việc làm…
Thế rồi người ta không nói nữa Sau lễ tang đưa tiễn một người Có những câu truyền đời như lửa Lại có lời như lá thu rơi…
Không phải “Tam bách dư niên hậu… Nguyễn Du còn vạn đại với non sông Thế mới biết nhân dân như đất ấm Không phải quặng nào cũng ấp ủ ngàn năm…
12-2002
LẪ BẤT VI
Bên Tầu có Lã Bất Vi Đã yêu sao chẳng dám vì Triệu Cơ Chỉ say bày đặt mưu mô Cũng là điên cũng là rồ vậy thôi! Quan trường mê mải cuộc chơi Công hầu khanh tướng một đời hư không Khi Tần khi Triệu long đong Một thân luồn cúi bệ rồng sớm khuya Triệu Cơ lệ chảy đầm đìa Thâm cung tù ngục xuân kia phai tàn Một thời trót đã ríu ran Làm chi cho nát cho tan cõi lòng Có vợ - chẳng dám làm chồng Có con – chẳng dám mặn nồng đạo cha ! Xênh xang mũ áo vào ra Không thân thích chẳng ruột rà mấy ai Một đời gánh những đơn sai Một đời trói buộc bỏ ngoài đam mê Lã Bất Vi, Lã Bất Vi ! Sau ngươi bao kẻ si mê theo đường ?
Đại Lải 16-8-2001 |