Hòa bình rồi.
Hòa... bình... rồi!
Tiếng reo đập vào vách núi, nhờ những cơn gió hoang chở đi. Lá rừng như ức triệu vành tai nghe ngóng. Thiên nhiên hùng vĩ lại chỉ có hai người yêu nhau. Cô gái vít cổ chàng trai, anh nhào xuống cỏ...
Bây giờ là lúc tay trong tay, họ nằm ngắm mây... những bông mây nõn nà bay qua cánh rừng đã nhuốm chất độc màu da cam.
Họ trở về làng nguyên vẹn hình hài. Cái tươi tắn của tuổi thanh xuân tưởng hứa hẹn ngày mai tốt lành, nào ngờ...
Đám cưới được tổ chức ở sân đình to chưa từng thấy. Cô dâu chú rể từ mặt trận trở về, bởi từ nay hạnh phúc trong thanh bình, tiếng khóc trẻ con chào đời, mưa xuân mái ấm...
Đứa thứ nhất khóc ngằn ngặt ba tháng trời, người mẹ trẻ ôm con khóc theo. Mắt nó mờ đục, ngơ ngác, khi thôi khóc, nó bị mù.
Đứa thứ hai sau hai năm, nằm bất động nó chưa được làm người đã sông như cây cỏ.
Đứa thứ ba, thứ tư chẳng may mắn gì hơn anh chị nó.
Nhìn bốn đứa con, anh chị như rơi vào khoảng trống vô định. Những lời thị phi, ác hiểm lại không cánh mà cứ theo nhau như ngàn mũi kim nhức buốt.
Đến một ngày Hội Chữ Thập Đỏ thành phố điều tra trên một ngàn gia đình đã từng tham gia chiến đấu trong những miền rừng nhiễm độc; gai đình anh chị là nơi gặp gỡ của những tấm lòng từ thiện.
Tiền bạc cũng chỉ làm vơi đi những cực nhọc, nhưng nào có thay đổi được số phận những đứa con của anh chị!.
Chị ngã bệnh qua đời.
Anh nuốt nước mắt vào trong nuôi đàn con tật nguyền.
Địa chỉ gia đình anh vẫn được phát trên đài. Cho đến một ngày... Vợ chồng một người Mỹ tìm đến quê anh. Qua lời cô phiên dịch, anh được biết người Mỹ đã từng rải thuốc độc hoá học xuống những cánh rừng phía Nam.
Anh nghe xong mặt tái đi, nhìn vào giường những đứa con của anh, căn nhà như chao đảo, hình ảnh người Mỹ nhoà đi, anh dồn sức bật ra một từ cộc: Cút!
Vợ chồng người Mỹ không hiểu, họ cảm nhận sự giận dữ, lơ đãng nhìn ra xa. Cô phiên dịch nói cho anh biết, họ cũng có đứa con bị mù. Bây giờ họ đến thăm anh như chia sẻ, như tạ tội và biếu anh chút quà gọi là tấm lòng thành .
Anh nguôi nguôi, bỗng anh nắm bàn tay to kềnh của người Mỹ, người Mỹ rút khăn lau nước mắt, nói một câu ngắn, anh nghe qua lời dịch:
- Con gái tôi năm nay mười chín tuổi, cũng bị mù, nó học đàn dương cầm, nhưng chỉ dạo mỗi bản nhạc của Việt Nam đó là bài "Hồn tử sĩ"
BỨC TRUYỀN THẦN