Bên dòng Thao có một ngôi làngĐầu gối vào núi Hùng đất TổChân khoả nước sông Thao lựng đỏLàng SỏiLộp độp cơn mưa vườn cọCổng đá ong xóm Sộp, xóm RèoLàng SỏiBước chân đi sỏi cười khúc khíchỞ nơi ấy một ngườiSinh ra . Chiều trung du sạm nắngPháo Trung Hà giặc bắnĐạn cầu vồng bay qua vành nôiChưa biết đi đã chạy càn trong thúngMẹ gánh con lo lắng nặng oằn vaiĐường tản cư từ tối sang maiLên Núi Thắm , ngòi Lao, Đồng BởCha ngược Chợ Bờ, Mường Thanh, Hồng CúmTin xuôi về bay trắng khăn tangNước mắt mẹ tràn ngực con lạnh buốtMẹ trở thành gái goá tuổi hai mươiCon nào biết đêm đêm mẹ chết từng khúc ruộtÔm con vào lòng tìm hơi ấm người xưaMẹ là nắng thiếu mưaMẹ là mưa thiếu nắngMười hai tháng một năm dài lắmMười hai năm một giáp những ưu phiềnNhà khuyết nửa vì kèo, cái nócPhận đàn bà đành hoá phận đàn ôngNăm tháng như chiêm mùa gối vụCon đang thì mẹ đã vắt sang thuKhi vỡ giọng chàng trai như muối mặnBao cô nàng nhạt bữa cả trong mơMẹ khấp khởi nó giặt quần rõ sớmĐêm hình như ngoài ngõ có ai chờ…Mẹ để ý lũ gái làng mới lớnMẹ âm thầm tuyển chọn chút niềm vuiMẹ như đất nhìn cây đỗ quảMẹ như ngày sinh hạ một bình minhMẹ như nắng cho cây diệp lụcMẹ như nguồn tạo vóc dáng con sôngMẹ vũ trụ mà khát khao giản dịNghĩ thèm nghe tiếng trẻ khóc vang nhàTóc mẹ bạc nắng trung du thêm bạcMẹ cấy trên đồng bóng đổ mãi sang conMột nhánh mạ nonHai nhánh mạ nonChỉ mẹ già như đấtCon mau lớn áo vừa may đã chậtCơm độn khoai mẹ thêm gạo cho đầyMẹ nhai chậm cho thưa lần sớiCon háu ăn vét mỏng cả nồiMẹ vắt kiệt những tháng năm vất vảXác xơ trời vun lại một màu mây…Rồi con mẹ ra điChiến tranh vận hành qua bao thế hệCha đánh Pháp, con đi đánh MỹMẹ rùng mình lại làm cuộc tiễn đưaCon không ngược miền Tây theo dấu cha xưaCon xuôi trời Nam tít tắpMột đèn khuya mẹ thắpĐể bóng mình làm bạn với mình thôiLàng Sỏi đàn ông đi đánh giặc rồiĐêm đêm giật mình, đêm đêm ngóng đợiBao người vợ dẫu Đồng Đăng chưa tớiĐã hoá thành phiên bản Vọng phuVọng phu, sét ngang trời goá phụMá đang hồng đầu đã trắng khăn tang.Làng Sỏi ở lại phía bên kia đất nướcChàng trai làng đang ở với Trường SơnChú lính mới gặp rừng nghìn tuổiNgày dưới cây đêm ngủ cùng câyKho dã chiến với quân nhu vũ khíChú như chim vui vẻ giữa bầyChú trẻ quá nên không nguôi nhớ mẹĐêm trốn ra bờ suối khóc thầmLính coi kho, kho ở giữa rừngMùa mưa chẳng lối nào đến đượcMấy anh lính bên nhau đốt lửaCởi chuồng hơ quần áo cho khôThèm làm sao cả tiếng ô tôThèm gặp lại những đêm bốc dỡĐêm nằm mơ ôm bạn hoá ôm mìnhMưa mấy tháng đến tiếng cười cũng nước Thèm ngọn rau ăn sống cả vầng trăngNhớ mùa khô xe ăn hàng tấp nậpBinh trạm cho lên toàn gái khu BaĐêm bốc dỡ mồ hôi đầm vai áo Em cười ròn rừng sáng nét thanh tânNhững bàn tay, những bờ vai trắng mịnLính coi kho lặng phắc như câyNgày dưới suối tò mò bao mắt láBến tắm chiều rừng rực bờ mâyLưng thon thả nước thì trong quáCứ vờn quanh ngực trẻ ngừng trôiThôi đừng mang kiều diễm về xuôiThương kẻ giữa rừng quạnh quẽTrẻ trung cả, khát khao là phải lẽAi bỏ bùa mê mà ai cứ phải lòngNàng đẹp quá mắt lá dăm sắc ngọtĐêm trăng suông bắt gặp ánh nhìnNgười như sốt , như đá đè lên ngựcLại như mình tan biến giữa thinh khôngSao lạ thế, lần đầu chàng mới thấyLòng nao nao như men ủ bao ngàyNàng đồng cảm miệng cười như mật rótUống bao nhiêu cho nguôi khát bây giờĐêm bao dung tạo một bất ngờNàng chóng mặt ngả nghiêng chừng sắp đổChàng thoắt đến nâng lên hòm gỗVà không ngờ nàng gọn giữa vòng tayTuổi mười tám thơm tho như nắng trẻChưa kịp điều gì ngượng ngập nắng bayCái đêm ấy cho bạn bè gán ghépCho hai người gửi nỗi nhớ lên mâyRồi thoáng chốc người lại về binh trạmĐể lại rừng một khoảng trống mênh mông…Và cứ thế mùa xuân già chuyển hạNgọ qua đi Mùi tới xoay vòngĐường chiến dịch quân vào sâu đuổi giặcTuyến hậu cần cuốn chiếu tiến vào trongKho dã chiến tạm một người ở lạiTrông giữ hàng chờ xe bốc đi sauTrai làng Sỏi khoẻ người và gan gócĐược tin yêu giao lại kho này…Rừng một mình chàng cũng một mìnhTiếng bom đạn càng xa càng nhớLòng bên bồi lại e bên lởTa nhớ người người có nhớ ta khôngCái hương nồng hôm nào chốc látĐể bây giờ ta hoá bến sôngBến sông ngóng con đò chẳng tớiNgã bảy ngã ba luồng lạch trùng trùngRồi nhớ mẹ.Nhớ quê mùa cọ chínMẹ hái về om cạnh bếp ăn dầnCọ béo ngậy có kém gì quả trámChấm tương ăn thơm suốt cả ngày.Mình con đang ở nơi đây Ở quê cũng đang mình mẹ.Tiếng súng trận đã nghe rất nhẹBỏ kho hàng ở lại sau lưngĐội xếp dỡ chắc cũng vào mặt trậnChỉ mình ta ngơ ngẩn với rừng
Website :trannhuong.com - trannhuong.net - trannhuong.vn - trannhuong.com.vn * Đã được đăng ký tại Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam. * Đã đăng kí tên miền quốc tế tại Bộ Thông tin và Truyền thông nước CHXHCNVN