( Nhân đọc “ Muốn quên mà không thể nào quên ” )
Đống Đa lừng lững một “ Gò ” Dấu son Lịch sử lưu cho ngàn đời Giặc Tầu quân sĩ tả tơi Xương chất thành núi giữa nơi Kinh thành Nhắc cho bè lũ họ Bành… Đừng cậy “ nước lớn ” đành hanh dọa người Thôi trò vỗ ngực “ Con Trời ” Tim đen còn đó, miệng thời ba hoa “ Láng giềng, Hữu nghị ” giở ra Toàn lời bịp bợm trò…ma quái hình Đòn đau thời Đặng Tiểu Bình Giở bài cắn trộm thình lình tiến công Gậy ông lại đập lưng ông Hàng ngàn quân sĩ đi không lối về… “ Con Trời ” dạ buốt tái tê Bồ hòn ngậm đắng ủ ê mặt mày Lui về tính kế sau này Lại hô “ Tả…Tả ” một ngày không xa !?... . Trên giải đất Việt hiền hòa Vẫn còn dành sẵn “Đống Đa” nhiều… “Gò” !... . 18-2-2010 ( Ngày chiến thắng Đống Đa 5-1 âm lịch ) DL
|