Tự vịnh
Suốt đời mải chạy theo tình Ngu ngơ mà tưởng như mình thông minh Cuối đời, ngảnh mặt làm thinh Bao năm mắc bả hư vinh, thôi rồi ! Văn chương – câu chữ vẽ vời Nhọc công đeo đẳng, rối bời tâm can Tuổi xanh sớm bạc đầu oan Mới chừng “ngũ thập” bàng hoàng ngẩn ngơ
Ngông nghênh bầu rượu túi thơ Mảng vui quên cả con thơ vợ hiền Ngỡ mình cao thượng thánh tiên Biết đâu làm khổ, làm phiền người thân
Vẫn mong vẫy cánh tinh thần Để tâm hồn được đằng vân phiêu bồng Ai dè nước lã trôi sông Vài trang lá cải, đôi dòng mộng mơ
Kiếp tằm cần mẫn nhả tơ Những mong góp nhặt vần Thơ dâng đời Nào hay văn tự dông dài Bồng bềnh mây trắng bay hoài ngàn năm
Buồn đời, ngóng bạn tri âm Còn ai, ai mải ôm cầm thuyền ai Đành về hỏi liễu Chương Đài Phải chăng thơ phú lạc loài cành nghiêng?!
Thôi đành gói kín niềm riêng Thu mình một góc ngồi Thiền tự ru : _ Suốt đời làm một - người – ngu Mà mình vẫn ngỡ Sĩ phu Bắc Hà !
Sài-gòn tháng 9/2007
Tâm sự ngày Xuân.
Q ua tết này thôi tôi bảy mươi Bà cũng vừa lên…sáu bảy rồi Bốn mươi năm chẵn cùng chung sống Ta thuộc từng câu nói, giọng cười…
Bốn mươi năm trước, tuổi hai mươi Bà đang còn trẻ thích rong chơi Tôi phải đạp xe nhiều cây số Chỉ để gần nhau…ngắm dáng người
Tay nắm bàn tay, hôn nhẹ má Đã thấy hình như quá mức rồi Mai ngày không cưới nhau về được Là thật khổ đau, muốn chết tươi !
Rồi cũng trầu cau và cưới hỏi (Ta rước dâu bằng xe đạp thôi!) Tiệc cưới đơn sơ trà, kẹo bánh Quà tặng toàn bao thứ dởm đời…
Chỉ có Tình Yêu là thứ thiệt Chắp cánh đôi ta lướt sóng khơi Ta dìu nhau vượt bao ghềnh thác Để giữ bình an một khoảng trời !
Thế rồi phải chịu bao khổ nhục Bao cảnh gian truân đói rách hoài Cuộc đời cô giáo và anh giáo Chỉ nói suông mà chẳng có... xơi !!!
Nuôi con cơ cực mà vui thú Hai đứa gày nhom tựa hạc thờ Áo quần xơ xác như…thợ đấu Mà vẫn hồn nhiên…sáng tác Thơ !
Rồi cũng qua nhanh thời cực khổ Ta tiến về Nam tính đổi đời Cuộc sống lên hương từng chút một Thuyền nan vượt sóng ghé bờ vui…
Các con khôn lớn thành danh hết Đàn cháu xinh tươi mải nói cười Đời lật sang trang mừng khó tả Các cụ giờ đây thỏa sức chơi…
Ngẫm chuyện đời ta thật cũng hay Luật đời vay - trả ắt trả - vay Cái xưa chịu mất nay đòi lại Ta sống thong dong với tháng ngày…
Giã từ quá khứ bao đau khổ Hướng tới tương lai đẫm Tính Người Ta chẳng còn lo tranh đấu nữa Một cuộc giành ăn…rõ xấu chơi!
****
Lại một mùa Xuân mới đã sang Ta cùng con cháu rước Trâu vàng Thêm một năm vui và sáng tạo Ngập tràn hạnh phúc với hân hoan…
Ta phải cám ơn Trời có mắt Giúp ta rũ bỏ những gian nan Đàng hoàng sánh bước trên đường mới Bừng nở hoa tươi với nắng vàng…
Ta sẽ ôm hôn hai cháu nhỏ Và nghe hai cháu dạo đàn vui Cuộc sống từ đây vang tiếng hát Nào hãy cùng nhau nhảy múa, cười…
Sài Gòn, tháng Giêng năm 2009 Đ.K.T
|