Vũ Xuân Quản
Chùm thơ Thiếu nhi yêu tặng các cháu nội, ngoại !
Bám ông mình đến nhà cười Nhìn mình...mình ngỡ nhìn người Âu Châu ?
Trong gương già trẻ chen nhau Tưởng người tận đẩu tận đâu bay về Miệng cười méo xệch rất hề Mũi cong như chiếc sừng tê cắm vào Tóc xù chẳng hiểu tại sao Chân dài ngoằng ngoẵng bước cao quá tầm Lông mi như rễ nảy mầm Ai đem găm kín xung quanh mắt mình Mình mà tưởng Hắc tinh tinh Từ trang cổ tích trùng trình bước ra
Mải mê quên béng về nhà Ông ơi nán lại xem ta cười mình...
Chưa đầy một tuổi Văn ơi Ban ngày xa mẹ, Văn chơi với bà Miệng tươi roi rói ê a Bập bẹ tiếng bà ! Văn gọi đầu tiên.
Chào mào nhảy nhót bắt sâu Ca lô đội lệch...áo cài phong phanh Hồng xiêm nhà ngoại xanh xanh Khéo vướng vào cành rơi mũ ca lô...
SÚN RĂNG ĐẤY NHÉ
Voi con ăn mía Nhả bã lung tung Chẳng bỏ vào thùng Như cháu ông nhỉ
Tai to mắt bé Vòi cứ chấm chân Rong chơi một mình Đủng đà đủng đỉnh
Ăn xong nhất định Chẳng chịu lau mồm
Lêu lêu...voi con Sún răng đấy nhé
Nội ơi ! chiều cháu Bật kênh ba nào Cháu xem nước nhảy Vút cong lên cao
Nước bay qua đập Tiếng thét động trời Còn xô đá chạy Như đuổi nhau chơi
Đá lại mài đá Thành viên sỏi con Nhẵn như hạt vải Dèn dẹt tròn tròn
Nước sao kỳ thế Nhuộm sỏi muôn màu Viên thì...đo đỏ Viên thì...nâu nâu
Nước trong vô tuyến Chẳng ướt tý nào Không tin ? Nội cứ Thử sờ tay vào...
|