Mặt trời đang nhú
Sóng đang liếm Những mảnh đêm cuối cùng Và thở nhẹ Làn dương khí đầu tiên Hát khẽ chào em Cô gái xóm chài đi tắm sáng… Tay sóng mượt xanh Tay em ngà trắng Cùng múa bài huyền diệu của thiên nhiên. Gió kéo nhẹ Màn mây về phía núi Biển thầm thì Tấu nhạc Đại dương xa Từ cao thẳm Vén mây nhìn em múa Mắt các thần Ngơ ngẩn giọt sao thưa ? Và tôi vừa chớm 19 tuổi Ôm máy ảnh quên lời mẹ gọi Đứng sững sờ trước biển và em Hiển hiện Dịu dàng một nét cong Vầng mặt trời Nghiêng ngửa giữa hừng đông .
Con sông rưng rưng
Con kênh xanh xanh mái chèo đưa nhanh Bài hát xưa bâng khuâng Sóng Ai đó đầm mình tắm trong kỉ niệm Áo bà ba lúng liếng mắt xanh.
Có hai người đi xe” hộp” về thăm Bạn xưa Nghĩa nặng tình thâm Hương cá nướng thơm lừng mặt sóng Men rượu nồng chuếnh choáng dòng sông. Đã từng Ba người ba xứ Chụm thành một tổ liệt oanh Làm quan Hai người lên phố Ly cụng ly chan chứa ân tình. Nhắc nhiều chuyện chiến tranh oanh liệt Ít nói đời nay phân biệt giàu nghèo Nằm trên cỏ ngắm sao trời thao thiết Mơ ngày mai, cùng ôm siết vai nhau… Năm năm , Sau cuộc về thăm ấy Bên sông Nhà máy mọc lên Ôi con sông như dòng đời cuộn chảy Nước thải nghẹn dòng ngôp thở đêm đêm. Và tôi thấy Cả ba người bạn ấy Lại chạm ly trong một nhà hàng Có một người vỗ bàn đứng dậy Dáng hao gầy con sông rưng rưng.
|