(Đọc bài “Cho một con voi chui qua lỗ kim thế nào?” trên Vitinfo, ngày 01.3.2010)
Ôi mảnh đất thiêng biên cương Tổ Quốc Lịch sử oai hùng trải mấy ngàn năm Từ mẹ Âu Cơ đến tận bây giờ Vẫn chưa yên bởi kẻ thù bạo ngược.
Nào những tưởng cột mốc kia là thật Dẫu mất thật rồi, ơi Ải Nam quan Và thêm nữa, ơi thác kia Bản Dốc Một nửa đâu rồi đệ nhất trời Nam.
Ta lại nhớ về ông cha thuở trước Phải cống triều mà khí phách hiên ngang Thân sứ xứ người chẳng sợ đầu rơi Tấc đất không nhường dẫu là sỏi đá.
Chẳng biết từ đâu hay tự trên trời Lửa cháy bừng bừng suốt dải biên cương Muôn dân đất Việt đau nhức tận xương Lòng đất sôi lên kêu gào sự thật.
Xin tạ tội với tiền nhân thuở trước Kẻ hậu sinh mà lòng dạ tối tăm Núp bóng ai mà băm vằm biên ải Năm mươi năm sau ai mất ai còn?
Ta vẫn tin đất là tiên là phật Dãy Hoàng Liên nói sự thật đi nào! Vận nước thế cường mà sao vẫn lao đao Hay tự ta đã không còn dũng khí!
Xưa ông cha cống ngà voi, châu báu Thà mất ngọc ngà mà giữ lại đất đai Bởi còn đất, còn Quốc gia, dân tộc Đất đã mất rồi nòi giống còn đâu.
Lửa cháy ngợp trời biên cương phía bắc Thiêu đốt lòng dân đến tận tâm can Ôi! lửa thiêng như báo điều ác mộng Năm mươi năm sau... cột mốc di dời? 10.3.2010 Nguyễn Hữu Quý
|