 Gửi Nguyễn Việt Chiến
Vâng! Họ đã ngủ cả rồi Chỉ có anh và tôi Với bao người Còn thức? Còn bao đồng đội khác Trên cõi này Đang lim dim Trong tỉnh và mơ?
Tôi đọc thơ Cứ chạnh lòng Tự hỏi Mình đã làm gì cho đất nước Sau chiến tranh Tình yêu và lẽ phải Anh gọi đó là điều “Chỉ còn lại những gì không còn lại”…?
*
Vâng! Mẹ ta đã thấy con về Trong hương gió Trong màu mây Tôi hình dung mẹ ôm các anh trong tay Vỗ về an ủi Như ngày xưa Mẹ tần tảo nắng mưa Chắt chiu giọt sữa Cho đất nước có những chàng trai xông vào máu lửa Lòng ung dung như nghệ sĩ chơi đàn Bản nhạc nồng nàn Của tình yêu chan chứa Tổ Quốc mình!
*
Tôi và anh Chúng ta Tự thấy mình có nghĩa vụ lớn lao Làm dịu nỗi đau của Mẹ Bằng sự Hiếu Trung Để khuôn mặt Mẹ bừng lên sắc đỏ Sông Hồng Câu quan họ lại sáng bừng trời đất Và Sông Cầu lại lơ thơ xanh trong Để đồng đội ta trên cõi phiêu bồng Mỉm cười thanh thản.
*
Biết anh đang thức cùng tôi Nhớ về đất nước một thời gian lao Cầm tay ta lại ước ao Núi sông xanh ngát ngọt ngào yêu thương Mẹ mình dẫu tóc pha sương Ung dung nhìn phía biên cương, mỉm cười…
Đêm 11-3-2010
|