CÔ ĐƠN
Anh một mình giữa chốn phồn hoa Ngơ ngác lá xuân về không em nhỏ Muôn chồi biếc thắp ngời lên ngọn lửa Đâu mắt em trong nụ biếc xanh xa Từng đôi. Từng đôi… dạo bước bên hồ Sao mình anh bơ vơ lạc lõng Lá vô tư nghiêng cả chiều cô độc Trút sương lạnh vào lòng anh cô đơn Nếu cuộc đời mãi mãi không em Sẽ còn lại những gì trong cuộc đời còn mất Em từng bên anh - người thân yêu nhất Xuân chín rồi đợi mãi vẫn không em ? Anh hỏi gió, gió khẽ rùng mình Xao xác lá hơi thở dài vụng dại Xuân đâu biết trong lòng anh ấm mãi Phút tuyệt vời em trao khi chia xa Có phải trời muốn thử thách đôi ta Bao cách trở trên dương trần mưa gió Dẫu cuối trời một vì sao lấp lóa Bến chờ nào yêu trong mắt yêu Thành phố đêm nay ngơ ngác chín chiều Con ngõ nhỏ hun hút dài trống vắng Tiễn em đi sao lòng không yên lặng Ánh sao buồn đau nỗi nhớ thương
Anh đợi chờ thao thức hàng đêm Chỉ một mình thôi đâu cần ai chia sẻ Bởi yêu em anh độc hành lặng lẽ Dấu mình vào trong tiếng thở dài đêm
GIAO CẢM SUỐI GIÀNG
Thoáng bóng em lưng đèo Vượt nửa ngày mới gặp Núi sừng sững giăng thành Giấu mặt trời trong mắt Anh nâng niu sợi tóc Thơm vương cây chè shan Ôm trọn cả Suối Giàng Trong vòng tay cổ thụ
Trần Vân Hạc
|