THOÁNG GIAO MÙA
Mải vương vấn với ngày hè hiện tại Nên đâu hay thu đã sang mùa Con ve sầu suốt một đời ra rả Giờ chỉ còn lại chiếc xác khô
Hàng phượng nặng đầu cành đeo quả Cây bàng nhuộm sắc đỏ mùa thu Nắng chiều nay cũng dịu dàng bớt lửa Trời gần hơn mây vần vũ cuộn về
Không biết rừng sâu con nai còn ngơ ngác Chỉ thấy lòng ta xao xuyến bồn chồn Mặt trời đỏ nhạt nhoà sau dãy núi Biết bao điều khi đứng trước hoàng hôn.
Biệt thự nhà giầu trồng cỏ Nâng niu như những cọng vàng Ngoài đồng dập vùi cày xoá Nhổ từ gốc rễ, chồi non
Hỏi trời sao cùng phận cỏ Mà hai cung bậc sang – hèn.
Ai không một thoáng nao lòng Khi trời đã cuối ngày xuân sang hè Đỗ Quyên thảm thiết bờ tre Tầng cao lớp lớp mây về trời Tây
Cố nhân đợi tháng trông ngày Đầm sen nở rộ hương đầy chiều quê Cỏ may níu bước triền đê Sông sâu bến vắng thuyền về nơi nao?
Đợi chờ nhung nhớ xiết bao Ngàn con sóng vỗ lao xao cõi lòng.
Cuối mùa Đông giá buốt Cây cỏ vàng sắc khô Trên đường đi bỗng gặp Cây hoa dại cuối mùa
Cánh vàng không rực rỡ Nhị không ngào ngạt hương Giữa màu vàng sắc lá Nở chùm hoa khiêm nhường
Mưa lạnh rơi tầm tã Gió gào thét xô nghiêng Chùm hoa dại khoe sắc Trước dòng người qua đường
Bao căn phòng ấm cúng Hoa đẹp nhập Á - Âu Nâng niu như bà chúa Vài hôm đã héo nhàu
Thế rồi mùa xuân đến Cỏ cây xanh khắp đường Còn cây hoa hoang dại Mờ nhạt như khói sương
Bốn mùa cây hoa dại Dù sắc kém nhạt hương Vẫn nở hoa ươm nụ Vui cho khách qua đường.
|