TRỐNG RỖNG, ĐÔI KHI
hộp đàn rỗng không và nhẹ bẫng âm vang dìu dặt bổng trầm lòng ta đôi khi rỗng không và trĩu nặng bút mực im trơ, phím chữ lặng câm
hộp đàn, cái rỗng không – thiền tâm tơ sợi giăng thiên nhiên, phố chợ cái rỗng không lòng ta chưa trắng nợ khát vọng chưa nguôi, giấy mực trắng bầm
nhẹ bẫng huyền cầm cũng là trĩu nặng thạch cầm này rỗng không – hộp đàn, này rỗng không – trời đất (rỗng không để vang ngân, gần gũi, xa xăm) chưa trắng nợ, ta trắng rợn mênh mông bao động cát
rỗng không đôi khi của ta vẫn trĩu nặng chứa đầy bao khao khát không rỗng không, khao khát càng dâng cao sóng vỗ đôi bờ những trang thơ những chân trời trước mặt nhưng đôi khi mệt nhoài, phím chữ câm và bút mực trơ.
TXA.
MỘT NĂM, MỘT ĐỜI VÀ THIÊN THU
tháng hai sao vẫn còn giêng trang thơ tình cũ có phiền nhau không thuở nào em vẫn chưa chồng tôi còn bay bổng phiêu bồng thi ca
tần ngần ngại đến tháng ba chớm lo tháng sáu sẽ là tuổi thu thời yêu ngược với ngày tù (*) lá hoa thảng thốt sợ ngu ngơ tàn
dại lòng bỗng muốn lan man cho mờ nhoà biển và mang mang rừng càng trông rõ nét nắng hừng hạt mưa cũng đọng em cùng bóng tôi
ngày xưa, một năm – một đời bây giờ tính thật tuổi trời, thừa dư thơ tôi ước vạn thiên thu mát nồng xin mãi ở tù trong em.
TXA. ------
(*) Chỉ là một cách nói về tính co giãn của thời gian tâm lí, theo các câu: “Ngày vui ngắn chẳng tày gang”; “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại” (một ngày ở tù, ngàn thu ở ngoài)…
MẸ VÔ CÙNG
Trần Xuân An
trong chồi xanh, có bao mùa hạn vàng có bao mùa bão đen gập mình, trong quả ngọt tuổi mẹ nối vào dâu con, và vĩnh hằng vào cháu chắt với khói hương họ tộc ngàn mùa cây lá, mênh mang
từ chín tháng và vỡ hồng ban sơ tiếng khóc con lặn bơi trong lai láng biển ngời đến hôm nay, bạc phai râu tóc còn vọng nghe lòng đất tiếng ru nôi thăm thẳm, nghìn đời
mẹ là thuở xưa xa mờ – mai sau xa xôi tám mươi hai năm buồn vui cũng là gạch nối cho cháu con lớn lên, bước tới giữa hai bờ thời gian, bát ngát, xa vời mẹ vô cùng, muôn nơi
mẹ là đất trời và tiếng nói: suốt đời chịu thương chịu khó, tảo tần lời ru quạt oi nồng nắng chói – dịu dàng ngọn gió ân cần chuyện cổ bên bếp lửa hồng, xua rét run, bóng tối sáng ngời tóc bạc, mưa phùn mùa xuân.
TXA. 04:00 – 09:40, 11-03 HB10 (2010)
|