Trung du gió ngược lên đồi Bập bùng hoa gạo giữa trời mưa sa Áo chưa đủ ấm tháng ba Mắt tôi mang lửa từ hoa ấm vào.
VIẾNG CHÙA HƯƠNG, NHỚ NGUYỄN NHƯỢC PHÁP
Hoa cỏ còn mờ hơi sương…(*) Ông đi, để tóc chùa Hương đuôi gà Tuổi trăng rằm mãi …Di đà Dấu chân xưa thức cỏ hoa cửa thiền.
BIỂN… XƯA
Nơi em tắm nắng ngày xưa Tóc em quán gió tôi vừa ngang qua Biển chiều, vốc cát lên xoa Chắc tay thì hết, lỏng ra lại… còn.
V.D.C (*) : Thơ Nguyễn Nhược Pháp
|