Lời ngõ : Tôi không rõ bài “vè diễn ca”viết theo điệu Chinh phụ ngâm này là của ai, nhưng sau Đại hội nhà văn lần thứ IV, ngày 1-12-1989, trên chuyến xe nhà thơ Nguyễn Duy quá giang cùng đoàn Nhà văn Thừa Thiên Huế vào quê Đò Lèn, Thanh Hoá, nhà văn đã đọc rất hứng khởi cho tôi và mọi người chép. Xe nhấp nhổm, chép chữ được chữ mất. Trước Đại hội Nhà văn lần thứ VIII, tôi muốn giới thiệu lại bài “vè” này để mọi người cùng biết Đại hội Nhà văn nó song phẳng, sôi động và vui vẻ như thế nào ! –
NGÔ MINH
TNc: Sau khi đưa bài vè của Nguyễn Duy do nhà thơ Ngô Minh cung cấp thì thấy Bọ Lập chê rằng hàng nhái. Do vậy TNc lấy bản hàng xịn từ chỗ Quechoa dưới đây:
Bọ đã trực tiếp nhờ bác Nguyễn Duy chỉnh sửa lại cho thật chính xác. Bác Nguyễn Duy làm ngay, còn viết thư: “Rất tiếc chưa có thì giờ để làm rất nhiều các chú giải, điển cố, điển tích và khảo dị… Sinh động lắm, vui lắm, thí dụ: “đổi mới, dân chủ, lại thêm kết đòan” là tiêu chí đại hội IV: “Đổi mới – Dân chủ – Đòan kết”.. Hoặc “Oan khiên này biết giãi cùng ai”: Hội trường Ba Đình hồi đó đang cho thuê diễn diễn chèo, khi đại hội Hội Nhà văn VN khai mạc, vẫn còn cái băng-rôn giăng ngòai cửa “CHIẾC BÓNG OAN KHIÊN – Đạo diễn Dõan Hòang Giang”… Nhiều nhiều lắm… Xin hẹn lúc thong thả sẽ làm.
Vậy bọ post bài ni lên cho bà con coi để nhớ một kì đại hội nhà văn có tiếng vang cho đến tận bây giờ. Đây là kì đại hội đặc sắc nhất kể từ khi có Hội nhà văn, nó biểu hiện rõ nhất tâm trạng xã hôị đương thời. Kể từ đại hội này người ta mới biết hai tiếng dân chủ ngọt ngào và cay đắng như thế nào.
Thuở trời đất lên cơn đại hội dân làng văn lắm nỗi truân chuyên xanh kia thăm thẳm tầng trên vì ai xa cách cho nên nỗi này Trống Hà Thành lung lay bóng nguyệt sương Ba Đình mờ mịt thức mây mấy lần nghị quyết trao tay đêm đêm bàn bạc định ngày khai trương Phút khởi sự hội trường ngơ ngác bác Đông Hoài giảng Mác-Lê Nin nhà văn phải có niềm tin đổi mới dân chủ lại thêm kết đoàn Hội bảo thọ tràng giang hùng biện tới Bắc Kinh bàn chuyện Xô Nga chập trùng tư tưởng gần xa đứt thôi lại nối thấp đà lại cao Tao ngộ chiến ào ào sấm nổ tưởng cơ đồ sụp đổ tới nơi ối giời ơi bác Sáu ơi nhà ta nó phá tan rồi còn đâu Trang giấy trắng một màu quan ải oan khiên này biết giãi cùng ai chỉ vì mấy đứa đơn sai văn đàn bỗng hoá văn đài phải chăng ? Nguyễn Khải lặn mất tăm đâu đó Chính Hữu chờ sóng gió qua mau Bùi Bình Thi rút ván cầu PhạmTiến Duật lủi đi đâu mất rồi Chàng Hữu Thỉnh dở cười dở khóc Ngọc Tú nàng bứt tóc vò tai Đỗ Chu tế ngựa vòng ngoài gặp ai cũng hỏi rằng ai nhớ mình Mặt Anh Đức vênh vệnh vẹo vẹo mắt đăm đăm liếc xéo hội trường Phạm Tường Hạnh vứt văn chương vọt lên đánh hụt một đường đại đao Trần Độ biến nơi nào chẳng thấy thấy phất phơ có mấy tờ thư phấp pha phấp phới ngôn từ đoàn chủ tịch cứ ậm ừ mần thinh Lương Qui Nhân ngồi im thin thít ghế cao cao nóng đít Tiến Lê Chu Văn thủ thỉ Ý Nhi lâu lâu lại lé mắt về Lê Minh Nguyễn Văn Hạnh một mình một ngựa phá trùng vây ở giữa sa tràng quyết lòng mở ruột phơi gan đã vì đồng đội gian nan sá gì Biết cứu nạn lắm khi mắc nạn tâm huyết nhiều mất mạng như không Thuỳ Mai nước mắt lưng tròng cõng Bùì Minh Quốc qua vòng hiểm nguy Tô Nhuận Vĩ tức thì gượng dậy Sông Hương vừa bị gãy xương hông Ngọc Tường đối trọng khỏang không Khoa Điềm tấm tức tấc lòng băn khoăn Mai Ngữ sử dao găm súng lục Mắt Liên Nam đùng đục điên điên quay cuồng một trận Quốc Liên Thu Bồn nộ khí xung thiên tung hoành Trần Mạnh Hảo ành ành hỏa pháo Diệp Minh Tuyền Vũ Bão xuất chiêu Võ Huy Tâm tuổi về chiều chấn hưng phong hoá cũng liều tấm thân Phong Lê nổi rần rần lửa giận đốt túp lều lý luận con buôn thình lình hiện một Thu Hương phăm phăm thân gái dặm trường xông pha Câu thơ luống đắn đo chẳng viết viết cho ai, ai biết mình đây ? Nguyễn Duy líu lưỡi chau mày một phen sống sót là may lắm rồi Ngoảnh cổ lại ngùi ngùi nhỏ lệ thảm thương thay huynh đệ tương tàn chỉ vì mấy mống bút gian mà nên tao tác cả làng văn ta Quần hùng bỗng chia ra hai phái phái vui tươi và phái hằm hằm phái hằm hằm mặt nhăn nhăn chỉ thêm khốn khổ nhọc nhằn mà thôi Phái vui tươi nói cười hể hả mặc bia hơi đóng giả bia chai rằng chai thì thật là chai rót ra ấm ấm khai khai cũng tình Mẹ và em đều xinh đẹp cả Mây mỡ gà, Mỹ Dạ thướt tha Khánh Linh đỏ tựa ráng pha Anh Thơ áo trắng như là tuyết in Xuân Cang cứ im lìm gang thép Nguyên Ngọc cười toe tóet rất tươi Hồ Phương tới tới lui lui đầu đội mũ cối mình ngồi Pơ-giô Bằng Việt khéo ngơ ngơ ngác ngác Lê lựu nhìn nhớn nhác không yên Hữu Mai thắc thỏm đứng tim khấn Ông Cố Vấn ở trên lưng trời Sân khấu chuyển sang hồi bầu cử vận động ngầm , ấm ứ nhỏ to nhà văn thì cứ tự do thằng nào xứng đáng ta cho vào hòm Hòm phiếu đỏ niêm son đã mở có Hữu Tòng đả hổ trưởng ban dáo gươm xếp lại hai hàng phiếu bầu cao nhất về Quang Sáng rồi Phút ngờ nghệch bồi hồi cởi mở thở đánh phào hớn hở tin yêu dẹp đi cái cuộc liêu xiêu tiếng gươm khua tiếng thơ kêu xé lòng Đại hội đã thành công tốt đẹp ban chấp hành đứng xếp hàng ra Tổng thư ký của hội ta tướng công vốn có hiệu là Văn Ngan Lời chia biệt hàng hàng châu ngọc tiếng cười chen tiếng khóc lâm li nghẹn ngào kẻ ở người đi lặng nghe bác Nguyễn Đình Thi tiễn mình… (Đại hội IV Hội Nhà văn VN, tại hội trường Ba Đình, Hà Nội, ngày?tháng ?.1989)
|