Lạc
Vẫn là mình đấy chứ đâu Thế mà ta đã lạc nhau mất rồi
Lạc từ anh mắt nụ cười Lạc luôn tất cả những lời dịu êm
Người…lạc về phía không em Chở đầy trăng gió đổ đêm thập thành
Em…ngồi ôm lấy mong manh Phía nào cũng gió… giữ lành được chăng
Không rõ đấy là ai Chỉ thấy Chìm dưới cái bóng Từng giọt mưa Nghe nặng hơn những giọt mưa Nắng Gió Cũng theo về nơi ấy
Tôi gọi Người không ngoảnh lại Trên con đường hoang hoải Tiếng thở dài chưa dứt …đã ngàn năm
Vẫn đầy ắp cái vô hình Oằn trĩu hai đầu đòn gánh Bỏ lại … Những dấu chân Giữa Đất Trời Ráo hoảnh
Em khát anh Như trời âm u khát nắng
Em khát anh Như ruộng khô cạn khát mưa
Khát anh Như giáp hạt khát ngày mùa
Anh ở đâu Tận ngoài vùng khát
Đợi
Đợi người chỉ thấy bóng Lẩn quất lạ trong quen Đời chênh chao trước gió Mong manh hơn lửa đèn
Vốn mẹ cho dần vợi Như giếng cạn soi trời Buông dây gàu chạm đáy Múc lên toàn tiếng rơi
Đến một ngày như lá Lốm đốm vàng trong xanh Đến một ngày như quả Tự khô héo trên cành
Đành cất chưng sương gió Đợi trần gian quay về Trộn đều từng đắng ngọt Trút tất vào cơn mê
Nhưng… Càng uống càng tỉnh Nhìn thấu tận vơi…đầy Biết Người ở đâu đó Cho ta còn chút say
Hà Nội 2005
Gửi người chơi ô ăn quan
Thoáng ta qua nhau lặng lẽ Theo dòng đời Hối hả ngược xuôi Lạc nhau mãi trong trò chơi nhân thế Biết người đâu Khuất giữa muôn người
Ngoảnh lại Thuở áo cơm còm cõi Lỡ tuột trôi khát vọng trên đường Người có về Cạn niềm vui sót lại Dù chỉ là khói sương
Người có đem bấy nhiêu vàng đá Lắng dưới nhục vinh Về sân đình Chia ô ăn quan Chơi lại
Chiều nay trên lối quê Chỉ còn mình ta Khỏa những mùa nắng mưa đã oải Bước vào từng ô ấy Ô nào gió cũng tràn qua 7-2003
Người đàn bà Có khuôn mặt được tạc bằng nỗi chán chường Bằng sự cam chịu Và tận cùng thất vọng Đó là gương mặt của tháng chạp Có gió bấc Kéo đám mây mùa đông đi qua
Tôi lại nhào nặn Người đàn bà của mùa xuân Trên khuôn mặt cả tin Có nụ cười tỏa nắng Có đôi mắt trong veo sóng sánh khát vọng
Nhưng không tạc nổi Mãi… Vẫn hình hài cũ Vô hồn
Tượng Người đàn bà buồn…ứa lệ Phía xa kia Ngoài ô cửa Chiều đang ngiêng…nghiêng vào tiếng thở dài
Sóng luân hồi
Mẹ giờ khuất ở phương nào Chỉ còn tiếng gió rụng vào thinh không
Con hươ tay đến tận cùng Chạm đâu cũng mẹ mà không thấy Người Hai vai vừa gánh khóc cười Đã rưng rưng nén nhang rơi tàn về
Ước gì ở cõi xa kia Chẳng còn cơ cực sớm khuya nhọc nhằn Chẳng còn cái nợ hồng nhan Phấn hương thả nổi đa đoan buộc chìm Vớt lên từ đáy nỗi niềm Mới hay cay đắng mẹ dìm thất sâu Một mình thầm một mình đau Vẫn lo con dại bể dâu nẻo đời
Đôi bờ sóng cuộn luân hồi Mẹ dành bên lở Bên bồi nhường con Hà Nội 2003
|